Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng tám, 2011

Cột kinh đá Ninh Bình - "ứng viên" di sản tư liệu thế giới

Chùa Nhất Trụ (chùa Một Cột) là ngôi chùa cổ từ thế kỷ 10 thuộc vùng bảo vệ đặc biệt của khu di tích Cố đô Hoa Lư (Ninh Bình). Chùa còn lưu giữ được nhiều cổ vật gắn với lịch sử hình thành kinh đô Hoa Lư, trong đó nổi bật nhất là cây cột kinh bằng đá nằm trước sân chùa. Hiện, cây cột kinh bằng đá được các nhà nghiên cứu lập hồ sơ đề nghị Unesco công nhận là di sản tư liệu thế giới. Theo từ điển bách khoa toàn thư mở, thạch kinh chùa Nhất Trụ là một minh chứng sinh động cho nền nghệ thuật điêu khắc đá Việt Nam. Thạch kinh xuất hiện lần đầu tiên ở Trung Quốc vào năm 971, khi vua Tống cho khắc kinh Đại tạng lên cột đá để cúng dường. Chỉ hai năm sau, Nam Việt Vương Đinh Liễn, con trai Vua Đinh Tiên Hoàng đã cho dựng 100 cột kinh Phật bằng đá, khắc kinh Đà la ni ở Hoa Lư. Từ đây về sau tạo thành một dòng chảy thạch kinh trong văn hóa Việt Nam. Kinh tràng Hoa Lư là biểu tượng của Pháp trong Tam Bảo nhà Phật (gồm: Phật, Pháp, Tăng), với mong muốn làm nên những cuốn kinh Phật bền vững tới muôn đ…

Lễ hội “Cà tảm mạn” của dân tộc Kháng

Lễ hội “Cà tảm mạn” là lễ gọi hồn hay còn gọi là lễ dậy hồn. Đây là loại hình tín ngưỡng dân gian không thể thiếu trong đời sống tinh thần của dân tộc Kháng. Họ cho rằng, con người có 2 phần, phần hồn và phần xác luôn luôn gắn kết, giao hòa không thể tách rời. Khi người ốm, phần hồn rời khỏi xác và lưu lạc nơi rừng thiêng, nước độc, bị các thần cây, thần núi giữ lại. Từ đó, người Kháng thường làm lễ gọi hồn lưu lạc về nhập vào xác thì người ốm sẽ khỏi bệnh. Chuyện xưa kể rằng: trong bản dân tộc Kháng có chàng trai tên là Ọi, đẹp trai, thông minh, khoẻ mạnh và chăm làm nhất bản. Sau mùa làm nương, chàng bị ốm, ngày nào chàng Ọi cũng ăn không ngon miệng, ngủ không yên giấc, người chàng càng ngày càng gầy gò, da vàng, chân tay run rẩy, không cầm nổi con dao, cái cuốc. Đã hơn 3 tuần trăng sáng, lúa chín vàng trên nương, chàng uống đủ thứ lá rừng làm thuốc mà vẫn không khỏi bệnh. Biết chàng không còn sống được lâu, cha chàng bèn thịt gà và mời tất cả mọi người đến ăn cùng. Mỗi người bón cho …

Khám phá thế giới ốc của Sài Gòn: Ốc nướng Tân Bình

Không phải là món độc quyền nhưng "ốc" lại là một trong những lựa chọn quen thuộc của khách lạ khi đến với đô thị sầm uất nhất Việt Nam này.
Sài Gòn không có đặc sản mà Sài Gòn có tất cả các đặc sản của các vùng miền. Chính vì thế, khi hỏi bất cứ một cư dân Sài Gòn lâu năm nào về những món đặc sản của riêng Sài Gòn thì câu trả lời thường là "khó quá, thấy món nào cũng có cả".  Nhưng không phải vì thế mà nói Sài Gòn không có được những nét đặc biệt mà chỉ mình nó mới có. Trong đó, cụm từ "đi ăn ốc" là một trong những lời rủ rê "hấp dẫn" mà giới trẻ Sài Gòn không ai không một lần được nghe qua. Lâu dần qua năm tháng, việc rủ rê nhau đi ăn Ốc vào những dịp rảnh rang đã trở thành một nét văn hóa rất riêng của Sài Gòn.

Thật lạ, nơi đây không phải xứ biển nhưng món ăn mang đậm hương vị vùng biển này lại có mặt ở khắp nơi ở Sài Thành. Ốc có mặt ở mọi nơi, từ quán sang trọng nhà hàng cũng có hay quán lề đường bình dân cũng đều có sự hiện diện của ôc.…

'Làng vua' và những người không muốn làm vua

Do con trai Siu A Luynh không chịu làm, nên dân làng đã tín nhiệm và chọn Rơ Lan Hieo là thư ký của Siu A Luynh bầu là vị vua lửa đời thứ 15, nhưng ông này cũng từ chối

Do là một đặc ân cha truyền, con nối nên không một địa phương nào khác ngoài Plơi Ơi (xã Ia Ke, huyện Phú Thiện, Gia Lai) có được. Là vua lửa nên người dân khắp các vùng bị hạn hán, cứ hai người một khiêng nào heo, nào gà, nào rượu... kéo về Plơi Ơi để cầu xin vua lửa ra tay cứu giúp. Trên một miếng đất rộng đã được quét tước sạch sẽ, những lão làng J’rai trong trang phục lễ nghi truyền thống trải chiếu trên nền nhà rông để vua lửa ngồi làm chủ lễ với mâm bát, bình ché bày kề bên. Các lão làng cùng trai trẻ thay nhau gióng lên chiêng trống. Trong khi đó những người khác lo nhóm bếp nhen lửa và chuẩn bị cho buổi hành lễ.

Đổi vua
Làng vua lửa Plơi Ơi được Bộ VHTT&DL công nhận là di tích lịch sử văn hóa cấp quốc gia từ năm 1993. Khi vua lửa đời thứ 14 Siu A Luynh mất, cả  xã Ayun Hạ và các vùng phụ cận đều đi đưa tang. …

Khám phá thành đá ong 'độc nhất vô nhị' ở VN

Thành Sơn Tây  được xây dựng vào năm Minh Mạng thứ 3 (1822) là tòa thành cổ - công trình quân sự duy nhất được xây bằng đá ong ở Việt Nam. Đây cũng là một trong số ít tòa thành, dưới thời Minh Mạng, còn lại đến ngày nay. Năm 1994, thành được công nhận là di tích lịch sử - kiến trúc quốc gia. Kiến trúc độc đáo Thành nằm giữa thị xã Sơn Tây, trên phần đất của hai làng cổ là Thuần Nghệ và Mai Trai, cách trung tâm Hà Nội khoảng 42 km. Trong hồi ký của Charles Edouard Hocquard một bác sĩ trong quân đội viễn chinh Pháp đã tả lại thành Sơn Tây tháng 4/1884 như sau:

“ ...cách Sông Hồng khoảng 2 cây số. Thành có kiểu hình vuông, mỗi cạnh dài 500m. Một bức tường bao quanh, xây gạch cao 5m. Một cái hào đầy nước rộng khoảng 20m bao quanh thành lũy, hết hào nước là một con đường để đi tuần tra, ngăn cách giữa hào nước với tường thành. Những người An Nam gọi đường đó là đường voi (tượng đạo, đường để voi đi). Ở giữa bề mặt của mỗi bức tường thành có một nửa tháp hình bán nguyệt đường kính 30m, bố tr…

Rớt nước miếng với món 'cá Ninja' ở Quy Nhơn

Quy Nhơn không chỉ có món sứa, bún cá, nem Chợ Huyện… mà giờ thêm món đúng nghĩa “của ngon vật lạ”: cá ninja!


Ngay cả người sành ăn và là dân biển thứ thiệt như nhà nghiên cứu Vũ Ngọc Liễn khi nghe Quy Nhơn có món cá ninja độc đáo, ông cũng ngạc nhiên dù đã cận cửu tuần mà chưa từng được ăn. Khi được dẫn đi ...thực chứng, ông khen ngon liên hồi. Với khách phương xa, món cá này còn hút khách vì sự lạ.

Ngó tận mắt con cá, thấy nó lạ thiệt. Da trơn như cá chình, đường kính 4cm, dài cỡ hai gang tay, lưng đen tuyền, đầu giống chạch cui có ria ngắn, đuôi kết thúc đột ngột bè ra chằn chặn như đuôi hải cẩu. Nhìn thoáng chẳng thấy mắt mũi gì vì nó quá nhỏ. Ninja. Đúng rồi, đen từ mặt xuống chân, và đầy bí ẩn. Giờ thì “ông già Liễn” mới biết vì sao ông chưa hề được ăn con cá này: đánh bắt lên thấy hình thể cá “dị hợm”, dân biển quẳng nó lại xuống nước chứ không đem về ăn.

Thêm lạ nữa: nó không có xương sống mà chỉ là lõi sụn trắng, quanh lõi này nhiều búi gân nhỏ hỗ trợ. Làm cá chỉ…

Mặn mà gỏi cuốn mắm sống khoai lang Cần Thơ

Món ăn đạm bạc, dân dã, mang đậm chất khẩn hoang của thời cha ông ta đi mở cõi xưa tưởng chừng đã mai một và rơi vào quên lãng.

Một miếng lá cách trải ra, gói vào đó một miếng mắm cá sặt, vài cọng rau thơm, chuối chát, khế chua, một nhúm cơm dừa nạo và một miếng khoai lang luộc, cho vào miệng nhai từ tốn, vị ngọt bùi chua chát xông lên, gợi nhớ quê nhà da diết...

Quê tôi ngày xưa (làng Long Tuyền, tỉnh Cần Thơ) là một vùng nông thôn nghèo. Hàng năm, lúa chỉ làm một vụ. Cuộc sống gia đình tôi lúc bấy giờ khá chật vật. Vì làm ruộng xa - khi mùa gặt đến, má tôi phải thức dậy sớm nấu khoai lang, và lấy trên giàn bếp xuống một gáo dừa mắm sặt (mắm ngày xưa bỏ trong chiếc gáo dừa thay chiếc hũ), cùng vài trái chuối sống, khế chua… cho vào thúng mang ra đồng chuẩn bị bữa ăn trưa.

Sau khi gặt xong, cả nhà tìm bóng mát dưới gốc cây bên bờ ruộng để nghỉ ngơi. Má dỡ thúng lấy khoai lang và mắm sống ra xếp trên tấm lá chuối, tôi phụ má xắt khế chua và chuối chát; còn ba thì đi xuống mé ruộng hái vài…

Đường Thiên Lý giữa Sài Gòn

“Đó là một trong những con đường xưa nhất của Sài Gòn, của thành Gia Định. Lịch sử thành phố đã cuộn qua nó rất sôi động, rất khốc liệt. Con đường này cũng không mấy thay đổi qua nhiều biến động, nhiều thời kỳ”, NNC Nguyễn Đình Đầu nói về trục đường Nguyễn Thị Minh Khai - Xô Viết Nghệ Tĩnh.
Kỳ vọng Thiên Lý Trong tấm bản đồ Sài Gòn năm 1815 so sánh với những con đường hiện tại, hiện rõ mồn một đường Nguyễn Thị Minh Khai ở hai phía của thành Gia Định hình bát giác (còn gọi là thành Quy) là trục đường đi về phía bắc và phía tây. Sách Gia Định thành thông chí của Trịnh Hoài Đức chép: “Năm Mậu Thìn Thế Tông thứ 11 (1748), quan điều khiển Nguyễn Phúc Doãn cho chăng dây mà mở thẳng đường này, gặp ngòi suối thì bắc cầu, chỗ bùn lầy xếp xây đắp đất. Từ cửa Cấn Chỉ của thành đến bến đò Bình Đồng dài 17 dặm... Năm Ất Hợi Gia Long 14 (1815), tổng trấn thành Gia Định đo từ cửa Đoài Duyệt phía tây thành đắp đường đi đến tận nước Cao Miên (Campuchia ngày nay), dài 439 dặm... Gọi là đường Thiên Lý, mặ…

Phố Hàng Trống

Phố Hàng Trống dài 396m, thuộc phường Hàng Trống, quận Hoàn Kiếm, thành phố Hà Nội. Phố nổi tiếng với nghề làm trống, làm lọng, thêu và vẽ tranh dân gian. Đầu thế kỷ XX phố này còn gọi là phố Hàng Thêu; thời thuộc Pháp, phố mang tên Jules Ferry; sau năm 1945, phố mang tên Hàng Trống. Phố Hàng Trống xưa nổi tiếng về các ngành nghề thủ công như tranh dân gian, trống tế, trống hội, hòm tráp sơn ta, hàng thêu, quạt, nón, cờ, phướn, võng lọng v.v... Cùng với các hộ dân cư bản địa lâu đời, cũng có nhiều thợ vẽ và thợ khắc tài hoa từ nơi khác đến đây làm thuê cho các chủ xưởng in tranh.
Phố Hàng Trống.
 Các phòng tranh trên phố Hàng Trống thu hút sự chú ý của khách du lịch.
Một cửa hàng bán đèn lồng trên phố Hàng Trống.
Những lúc nhàn rỗi người Hàng Trống lại chơi với nhau một ván cờ tướng.
Những bức tranh truyền thần đặc trưng của Việt Nam
luôn thu hút sự chú ý đối với khách nước ngoài. Hai bên phố này phần lớn là người từ các tỉnh khác đến đem theo nghề riêng của…

Phố Hồ Hoàn Kiếm

Đây là phố ngắn nhất của Hà Nội, chỉ dài có 52m, như ;một cái ngách ;nối ;từ phố Đinh Tiên Hoàng thông sang phố Cầu Gỗ. Nơi đây nguyên là đất của thôn Tả Vọng, tổng Hữu Túc, huyện Thọ Xương cũ.

Cửa hàng sách đã bán qua nhiều đời nay.

Quà sớm chỉ bán trước 8 giờ sáng.

Ai đã có dịp đến đây, ngắm nhìn và ngỡ ngàng nhận ra một điều: Vẫn còn đó bóng hình những ngày qua, vẫn còn đó hình ảnh của xóm làng Việt trong đô thị, các ngõ phố của Thăng Long - Hà Nội, cái cung cách sống tiểu tư sản Hà Thành từ thủa nào. Hơn thế nữa, mặc dù diện mạo kiến trúc phố xá đã thay da đổi thịt, nhà cửa đa phần đã cải tạo mới, vẫn hiện hữu cái cấu trúc đô thị xưa và nay. Nhiều thế hệ người Hà Nội vẫn nhớ mãi nét riêng của phố ngắn nhất Hà Nội đó là: người đi đầu phố đã thấy mình ở cuối phố. Nhưng đó vẫn là một tên phố của Hà Nội.



Phố ngắn nhất Hà Nội nhìn từ phía hồ
Hoàn Kiếm.
Một cửa hàng lưu niệm trên phố có…

Lãn Ông

(du lich) - Phố Lãn Ông trước gọi là phố Phúc Kiến, một phố cũ của Thăng Long xưa. Phố dài 180 mét, đi từ phố Hàng Đường đến phố Thuốc Bắc. Phố này đầu thế kỷ 20 có tên là phố Phúc Kiến vì đó là khu vực cư ngụ được phép của Hoa kiều gốc tỉnh Phúc Kiến. Họ được tổ chức thành “ bang” và có nhà Hội quán Phúc Kiến ở số nhà 42. Hội quán Phúc Kiến chiếm một khu đất rộng; khi xây nhà Hội quán có xây thêm hai ngôi nhà gác ở hai bên (số 40 và số 44) cho thuê lấy lợi tức cho hội. Sách Đại Nam thống nhất chí (thế kỷ 19) có chép phố Phúc Kiến bán đồng; sách Chuyến đi chơi Bắc Kỳ của Trương Vĩnh Ký năm 1870 cũng nói đến phố đó bàn đồ đồng, đồ sắt. Đồng bán ở đây là đồng thỏi ngày xưa người Tàu từ mỏ Tụ Long ở biên giới về, đồng còn thấy bán cả ở phố Hàng Ngang; phố Phúc Kiến ở gần chợ Đông Thành có khu thợ thủ công đồng sắt ở phía bên trái Cửa Đông. Số lượng người Hoa kiều Phúc Kiến ít hơn số người gốc tỉnh Quảng Đông; ở Hà Nội họ phần đông là chủ những hiệu buôn hàng thực phẩm, món hàng cung cấp chủ…

Phố Phan Đình Phùng

Phố Phan Đình Phùng luôn rợp bóng mát bởi những hàng sấu già đã tồn tại qua vài thế kỷ.

Nhà thờ cửa Bắc trên phố, một trong những kiến trúc nổi tiếng
Đông Dương.
 Hè phố sau cơn mưa. Phố Phan Đình Phùng (thuộc phường Phan Đình Phùng, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội) dài chừng 1,5km, bắt đầu từ phố Mai Xuân Thưởng tới đầu phố Hàng Cót... Đây nguyên là dãy hào chạy mé ngoài bức tường phía Bắc của thành Thăng Long đời Nguyễn (thế kỷ XIX), đồng thời lại là một đoạn của sông Tô Lịch cũ.Trước đây là đại lộ có tên là Cácnô (Boulevard Carnot), sau cách mạng tháng Tám năm 1945, phố mang tên Phan Đình Phùng - một chí sĩ yêu nước, một anh hùng chống thực dân Pháp (1847-1895). Ông là người làng Đông Thái, nay thuộc huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, lãnh tụ nghĩa quân Hà Tĩnh chiến đấu chống Pháp ngót 10 năm trời dưới chiếu Cần Vương của vua Hàm Nghi. Ông mất ngày 28-12-1895 tại Núi Quạt trong dãy Trường Sơn. Trên trục phố này có những dãy nhà xây theo kiến trúc cổ …

Hàng Vôi

(du lich) - Phố dài 396 mét, đi từ phố Lò Sũ đến phố Ngô Quyền, nối liền với phố Tông Đản. Đất thôn Trừng Thanh, Kiếm Hồ, tổng Tả Túc, huyện Thọ Xương cũ. Trước ở sát bờ sông Hồng, có nhiều nhà bán vôi cục. Nay thuộc phường Lý Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm. Thời Pháp thuộc gọi là phố Hàng Vôi (Rue de la Chaux) (Gồm cả phố Tông Đản bây giờ, đến thời tạm chiếm tách làm hai phố).
So với bản đồ Hà Nội vẽ năm 1831 thì phố này chạy song song, và ở bên ngoài bức tường thành phía đông của tòa thành đất bao bọc Thăng Long. Cuối thế kỷ 19, Pháp cho phá toàn bộ bức tòa thành này, và lập ra phố mới tên là Courbet, tức phố Lý Thái Tổ bây giờ.
Hiện nay, ở phố Hàng Vôi còn đền thờ Lê Lợi duy nhất của Hà Nội ở đầu phố, đền được xây khoảng năm 1920.
Phố Tông Đản bây giờ dài 328 mét. Tông Đản là nhân vật khá bí ẩn, hiện nay chỉ biết ông là người đã từng cùng Lý Thường Kiệt đi đánh quân Tống. Trần Nhật Jap - tổng hợp (24H.COM.VN)

Phố Lò Rèn

Phố Lò Rèn còn ít cảnh cha con cùng làm nghề như thế này.


Người thợ phố Lò Rèn nay chủ yếu làm theo
đặt hàng của khách. Phố Lò Rèn chỉ dài 128 mét mà có đến 20 số nhà có những bễ lò rèn của người quê gốc làng Hòe Thị (Từ Liêm - Hà Nội). Đó là sắc thái làng nghề thật đặc biệt mang những giá trị văn hóa -  lịch sử của Thăng Long - Hà Nội trải mấy trăm năm vẫn còn đến hôm nay.Đầu thế kỷ XIX, phố Lò Rèn thuộc đất thôn Tân Khai, tổng Thuận Mỹ, huyện Thọ Xương, nay thuộc phường Hàng Bồ, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Ở đây, không ai không biết đến xưởng rèn của ông Nguyễn Thế Lai tại số nhà 30. Ông Lai không biết nghề rèn đến với gia đình mình từ bao giờ, chỉ chắc chắn rằng, cụ tổ từ 3 đời trước đã “gánh” cái nghề nặng nhọc này từ đất Hòe Thị ra lập nghiệp ở phố Hàng Bừa (tức phố Lò Rèn ngày nay). Ông Lai nhớ lại: “Trước đây, phố Lò Rèn là một địa chỉ quen thuộc của hầu hết bà con nông dân nội, ngoại thành Hà Nội và của các chủ thầu xây dựng. Những s…