Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng tám, 2013

Ba điều đặc biệt trong bát bún chả cá Quy Nhơn

Món bún chả cá Quy Nhơn cùng bún chả cá Nha Trang, Đà Nẵng đã góp phần tạo nên thương hiệu bún chả cá miền Trung nổi tiếng khắp đất nước và thế giới. Ai đã đặt chân đến Quy Nhơn đều muốn nếm thử món này. Điều đặc biệt đầu tiên là nước dùng. Bún chả cá Quy Nhơn không dùng nước nấu từ xương heo mà nước dùng được nấu từ xương cá tươi, thường là xương hoặc đầu cá thu, cá cờ, tạo cho nước dùng có vị ngọt tự nhiên, đậm đà và không tanh.
Bát bún chả cả hấp dẫn với màu sắc bắt mắt. Ảnh: Chaca.vn Điều đặc biệt thứ hai là chả cá, thành phần ngon nhất của tô bún.  Để có chả ngon, người ta lóc thịt cá, trộn với tỏi ớt, tiêu, bột ngọt, dầu ăn, chút muối cùng da lợn xay nhuyễn, sau đó khuấy thật đều tay. Chả cá miền Trung hoàn toàn không có thì là như ở miền Bắc nhưng miếng chả cá vẫn thơm ngon. Sau khi được đánh nhuyễn, cá xay được chia thành từng mảnh nhỏ, mỏng hoặc từng viên tròn, vừa miệng cho vào chảo dầu chiên vàng. Một phần khác đem cho vào khuôn để hấp cách thủy, khi ă…

Quán cháo bình dân siêu mắc ở Sài Gòn

Với mức giá 65.000 đồng/tô, thực khách khá "đau túi" khi đến đây bởi ăn ở nơi bình dân mà giá lại khá "sang trọng".
Sau một lúc chạy thẳng, quẹo phải, nhìn bên trái, chúng tôi cũng đến được quán cháo Tiều trên đường Cao Thắng (Q. 3), nơi mà cô bạn mới quen khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Quán cháo đó đông khách đến nỗi nhờ bán cháo mà từ một căn nhà lụp xụp "lên đời" thành nhà 5 tầng”.
Ấn tượng ban đầu là quán khá bình dân với chiếc bàn nhỏ bằng gỗ trước cửa đặt rải rác những chiếc hộp nhựa đựng các phần nội tạng heo đã nấu chín. Trong góc tường, cạnh nồi cháo nghi ngút khói là chiếc rổ tầm trung xanh mướt những cọng hành lá.
Bài trí đơn sơ như vậy, nhưng cả nhóm chỉ muốn rời khỏi quán ngay khi thấy giá các món cháo dán trên tường. Là quán bình dân, nhưng giá một tô cháo cơ bản, tức cháo thịt bằm là 27.000 đồng. Từ tô cháo ấy, cộng thêm tim, gan, cật... sẽ cho ra mức giá khác nhau. Đỉnh điểm là là tô cháo đặc biệt với giá 65.000 đồng.
Chá…

Kỳ ảo hang động Pa Don

Hang rộng chừng 50 m2, những vòm đá cao vút, từng chùm nhũ đá đủ màu sắc, đủ hình thù uốn lượn quanh vòm hang, mọc lên, đâm ngang từ những vách đá.
Từ thị trấn Prao (Đông Giang, Quảng Nam), xuôi theo đường Hồ Chí Minh đúng 19 km, đến thôn A Sờ, xã Mà Cooi, rẽ xuống con đường về khu Tái định cư Palepachanh, đã có 3 học sinh bản địa dẫn đường cho chúng tôi.
Cả ba dẫn chúng tôi đổ xuống con dốc nhão nhoẹt bùn đất chừng 2 km nữa, bỏ xe máy ven đường, rẽ xuống một khe suối có tên Bhơm Lom, lội ngược lên thì gặp núi Pa Don sừng sững trước mặt. Vượt lên lưng chừng sườn núi chừng hơn 200m, thì tới một vách đá dựng đứng. Mấy thanh niên bảo, cửa hang núi nằm trên vách đá ấy.
Đường lên hang động Pa Don. Nhờ mấy thanh niên đã chuẩn bị sẵn đèn pin và cả mấy cây sào để bắt dơi, chúng tôi xuống hang. Đường xuống hang chỉ vừa một người chui lọt. Vừa lọt xuống khoảng 2m,…

Men nồng rượu cây ở Quảng Nam

Không pha chế, ủ nấu nhưng thứ rượu chiết từ quả cây tà vạt ở miền Tây xứ Quảng lại có vị ngọt đắng nhè nhẹ, cay cay tê tê đầu lưỡi, làm mê mẩn bất cứ ai có dịp ngang qua. Tà vạt là loại cây thuộc họ cau dừa có mặt ở hầu khắp vùng rừng núi tỉnh Quảng Nam. Tuy nhiên, thứ nước vừa trong vừa ngọt rỉ ra từ quả cây tà vạt, khi lên men cho thêm vài thứ lá nữa thành rượu lại là đặc sản riêng của đồng bào Cơ Tu, ở các huyện miền núi Đông Giang, Tây Giang, Nam Giang tỉnh Quảng Nam. Thường chỉ có dân địa phương hoặc người đi công tác biết tiếng dừng chân ghé lại thưởng thức. Bằng không bạn sẽ phải vượt hơn 100 km đường rừng hiểm trở, theo hướng Quốc lộ 14G từ Đà Nẵng nếu muốn một lần nếm thử hương vị rượu cây độc đáo này. Một góc buôn làng Cơ Tu ở miền Tây tỉnh Quảng Nam. Ảnh: tuoitrequangnam.com.vn Từ tháng 8 đến Tết Nguyên Đán là khoảng thời gian cây tà vạt cho nhiều nước nhất. Vào thời điểm này nếu có dịp theo chân những người dân địa phương vào rừng thu hoạch, bạn sẽ bắt…

Những khu du lịch sinh thái đi về trong ngày gần Sài Gòn

Khám phá ẩm thực núi rừng, chèo xuồng trên sông hay tham quan khu bảo tồn thiên nhiên... là những hoạt động hấp dẫn mà bạn có thể trải qua trong các khu du lịch sinh thái gần Sài Gòn. 1. Khu du lịch sinh thái Bình Mỹ Nép mình ven sông Sài Gòn, khu du lịch sinh thái Bình Mỹ (Củ Chi) mang một màu xanh ngắt của cỏ cây, mây trời và sông nước. Ra đời vào năm 2007, khu du lịch nhanh chóng thu hút du khách với những vẻ đẹp còn quá đỗi hoang sơ và mộc mạc của mình. Với lợi thế kênh rạch bao bọc, đến đây, du khách cảm tưởng như đang đứng trong khung cảnh thanh bình của một làng quê Việt với những ngôi nhà tranh ẩn hiện sau rặng tre, những hàng dừa soi bóng xuống dòng kênh xanh mát hay tiếng ve kêu râm ran buổi trưa hè... Những dòng kênh xanh mướt uốn lượn mang đến cảm giác thanh bình cho khu du lịch Bình Mỹ. Ảnh: dulichbinhmy. Không chỉ chinh phục du khách với vẻ đẹp nên thơ của mình, nơi đây còn đem đến một thế giới ẩm thực phong phú mang đậm bản sắc văn hóa Nam bộ và Tây…

Cưỡi ngựa sắt vượt Hải Vân quan

Chỉ cách nhau 100 km nhưng cảnh vật, khí hậu và con người của hai đô thị ở hai đầu đèo Hải Vân mang đến những cảm xúc thật khác nhau. Ghi chép của một người nước ngoài khi có dịp chạy trên con đèo nổi tiếng nhất Việt Nam. Thức dậy rất sớm vào một sáng ở Huế, sau khi nuốt vội tô bún bò tại một quán vỉa hè ưa thích, chúng tôi bắt đầu lên đường tới Đà Nẵng. Thời tiết ấm áp và dễ chịu. Mẹ chồng tôi khuyên nên đi ôtô cho an toàn nhưng cuối cùng chúng tôi đã chọn đi bằng xe máy để được ngắm cảnh nhiều hơn. Mải mê với những cánh đồng lúa xanh dập dờn, những người nông dân đang bận rộn gặt lúa và những chú trâu đang nhởn nhơ gặm cỏ, chúng tôi phanh dúi dụi sau khi một chiếc xe tải bỗng nhiên phanh gấp trước mặt. Phía bên phải tôi là một sườn dốc thẳng đứng, bề mặt lô nhô đá, còn phía bên trái là biển Đông rộng lớn. Chúng tôi tới Phước Tượng, con đèo đầu tiên với những khúc lượn ngoằn nghèo. Xe hết xăng. May sao có một “trạm xăng” di động xuất hiện. Một cậu bé ngồi vắt vẻo ven đ…

Vẻ đẹp nguyên sơ của ngôi làng bỏ hoang ở Tây Nguyên

Ngôi làng Ba Na không một bóng người, không mùi khói bếp, không tiếng giã gạo, không giọng cười đùa trẻ thơ. Chỉ có tiếng gà trưa đôi hồi cất lên, lẻ loi đến nao lòng. Mặt trời đã lên cao quá đầu khi ghé Kon Sơ Lăl. Những bóng cây rười rượi vẫn toả đều xuống các mái nhà, đây đó có vài giàn bí đang ra trái, nhưng tịnh không một bóng người.

Ngôi làng Kon Sơ Lăl (xã Hà Tây, huyện Chư Pah, Gia Lai) vừa được nhắc đến chỉ là làng cũ. Làng mới đã dời đi từ năm 2002 về gần trung tâm xã, cách làng cũ chừng 4 km. Những ngôi nhà im lìm ở Kon Sơ Lăl, ngôi làng đẹp đẽ nguyên sơ nhưng vắng tiếng người. Ngôi làng cũ bị bỏ rơi. Những sinh hoạt ngày thường ngưng đọng, chỉ còn năm người già nhất ở lại với vắng lặng mênh mông. Làng có chừng hơn 50 nóc nhà quần tụ trên một mảnh đất khá bằng phẳng, quang quẻ, xung quanh là rừng thưa. Trừ vài mái ngói, tất cả nhà sàn nơi đây đều lợp tranh, sàn gỗ chắc chắn, vách nhà bằng liếp tre, nứa hoặc bằng đất sét trộn rơm. Từng ngôi nhà đều thể h…

Bước chinh phục con đường Hạnh Phúc ở cao nguyên đá

Du khách muốn thấy được cảnh sắc hùng vĩ cùng cuộc sống tươi đẹp ở cung đường này phải vượt qua những con đèo cao vút như đèo Bắc Sum, đèo Cổng Trời, ngược lên Lũng Cú vời vợi mây trời. Quốc lộ 4C với chiều dài 185 km xuyên cao nguyên đá Đồng Văn, Hà Giang mang tên đường Hạnh Phúc vốn là con đường được khởi đầu và thành hình từ công sức và cả máu xương của hàng vạn thanh niên xung phong từ những năm 50 – 60 thế kỷ trước. Với dân phượt và những ai yêu thích khám phá vùng cao, đường Hạnh Phúc là một hành trình đặc biệt. Những con đèo cao vút như đèo Bắc Sum, đèo Cổng Trời, đèo Cán Tỷ, đèo Mậu Duệ, ngược lên Lũng Cú vời vợi mây trời, và đặc biệt là bức tường thành Mã Pì Lèng danh tiếng luôn là thử thách xứng đáng với họ. Những cung đèo đáng sợ trên đường Hạnh Phúc. Bỏ lại thành phố Hà Giang bình yên với cột mốc Km 0 của quốc lộ 2 để chinh phục đường Hạnh Phúc xuyên cao nguyên đá. Sau 20 km tương đối bằng phẳng là đèo Cổng Trời Quản Bạ sừng sững chào mời với độ dốc lớn khiế…

Một ngày ở thành phố vùng biên Móng Cái

Mua sắm và tắm biển là hai hoạt động chính của thành phố du lịch vùng biên Móng Cái, Quảng Ninh. Nếu không qua Cửa khẩu Bắc Luân sang Trung Quốc thì một ngày trọn vẹn ở thành phố này cũng đủ để lữ khách miệt mài khám phá. 7h: Thưởng thức cù kỳ Thưởng thức một tô bún cù kỳ lạ miệng buổi sáng trên đường Trần Quốc Toản sẽ giúp bạn nạp năng lượng trước khi lên đường. Cù kỳ thuộc họ cua là đặc sản nổi tiếng Móng Cái mà bất kỳ du khách nào cũng muốn thử một lần. Ngoài bún, bạn có thể lựa chọn bánh đa hoặc miến cù kỳ tùy theo sở thích. 8h: Mua sắm ở chợ trung tâm Móng Cái Chợ ở Móng Cái luôn thu hút đông khách du lịch đến tham quan, mua sắm bởi hàng hóa phong phú và đa dạng. Ở đây có 3 chợ chính và một chợ đêm, trong đó chợ trung tâm Móng Cái nằm trên đường Trần Phú là chợ lớn và tập trung nhiều du khách nhất. Chợ Trung tâm thường sôi động từ 4h đến 5 h và kết thúc vào 13 h, khi các chủ quầy kinh doanh người Trung Quốc quay về bên kia biên giới. Khách du lịch đến đây thường …

Chốn quê giữa lòng phố thị

Họa sĩ Lý Khắc Nhu vốn nổi danh trong giới vẽ tranh thủy mặc Sài Gòn. Có lẽ, do gắn bó với loại tranh cổ điển này, nên ngôi nhà nhỏ “dưỡng già” của họa sĩ ở Q.2, Tp.HCM mang đầy dáng dấp truyền thống: nhà trệt ba gian, lợp lá dừa mát rượi. Nói “ngôi nhà như ở ẩn” cũng đúng, vì toàn bộ khuôn viên được bao bọc bởi hàng rào cao lợp ngói âm dương kiểu thiền viện ngày xưa. Tuy ở ngoài không nhìn vào được nhưng bên trong chủ nhà vẫn có thể ngắm nhìn không gian xung quanh nhờ một ngôi nhà đặt trên cây cổ thụ, như trong truyện cổ tích vậy.

Ngôi nhà được thiết kế cho người thích sống chậm, tất cả nằm ngoài sự ồn ã của phố thị, thời gian chỉ tính bằng những bước chân dạo quanh thủy đình, hay đi bộ dưới giàn tóc tiên ngoài hiên vắng, hoặc thưởng trà nơi bàn đá cạnh bờ sông... Mọi náo nhiệt, gấp gáp vội vàng được giữ lại bên ngoài cửa, chủ nhà chỉ dành thời gian để chiêm nghiệm, tái tạo cảm xúc và vẽ nên những bức tranh sống động, có hồn.
Thủy đình đón gió những ngày oi bức Góc thư…

Dinh lãnh sự Pháp: Lịch duyệt dáng cũ hồn xưa

Dinh lãnh sự Pháp nằm ở góc đường Hai Bà Trưng (xưa là đường Nationale) và đại lộ Lê Duẩn (xưa là đại lộ Norodom) được xây dựng từ năm 1872. Đến ngày nay, ở đằng sau những bức tường cao vợi ngăn cách với góc phố nhộn nhịp bên ngoài, toà nhà trong dinh vẫn lưu giữ được nguyên vẹn vẻ lịch lãm và tĩnh tại. Toà nhà mang những nét đẹp của kiến trúc Pháp thế kỷ 19 này thoạt đầu được dùng làm tư dinh của các vị tướng điều khiển quân đội Pháp tại Nam bộ. Vì lý do quan trọng đó nên dinh được thiết kế sang trọng vào hàng bậc nhất trong số các dinh thự thời bấy giờ. Sau hiệp định Genève, tòa nhà được dùng làm tư dinh của Đại sứ Pháp tại Sài Gòn và từ 1975 đến nay, nơi đây là tư dinh của các Tổng Lãnh sự Pháp tại Tp. HCM.

Ngay từ khi được xây dựng, dinh thự này đóng vai trò quan trọng và có ảnh hưởng mạnh mẽ đến sự phát triển chung của khu vực trung tâm Sài Gòn thời bấy giờ. Vừa mang tính biểu trưng quyền lực vừa đáp ứng sự tiện nghi một nhà ở nên phần kiến trúc và nội thất của n…

Cheo leo đèo dốc Lìm Mông

Đứng từ bên này con đèo Khau Phạ hiểm trở của tỉnh Yên Bái, theo tầm mắt thẳng phía trước, thấy một con đường như sợi chỉ mỏng vắt thẳng lên trời. Ở nơi xa tít tắp ấy có ngôi làng nhỏ mang tên Lìm Mông. Xuôi theo con đường mòn qua suối, giữa những bạt ngàn lúa đang độ chín vàng là con dốc thẳng đứng chạy lên Lìm Mông. Đường tưởng chừng như được bôi mỡ trơn tuột. Đất đỏ và đất sét quyện lại khiến những chiếc bánh xe trượt dài. Chiếc xe gầm gừ cố lao lên con dốc cho bằng được. Đường gập ghềnh cao cao thấp thấp khiến người ngồi trên xe tưởng như sắp nẩy ra ngoài. Người dân tộc chạy xe Win lao qua, con máy khỏe, leo dốc khỏe, bỏ lại đám khói bụi phía sau. Con đường như sợi chỉ thẳng đứng lên trời. Đứng từ trên đèo Khau Phạ thấy được toàn cảnh đường lên Lìm Mông. Theo tập quán, người Thái thường chọn những nơi bằng phẳng, gần nguồn nước để sinh sống, trong khi người Mông lại chọn những đỉnh núi cao, thoáng mát để làm nơi chôn rau cắt rốn của mình. Thói quen làm rẫy du canh du …