Chuyển đến nội dung chính

Câu chuyện ly kỳ về vị thần y chữa khỏi bệnh phong cho Mỵ Châu công chúa

Lê Thái Dũng | 
Câu chuyện ly kỳ về vị thần y chữa khỏi bệnh phong cho Mỵ Châu công chúa

Khi nói đến Mỵ Châu, ta thường nhớ đến tấm thảm kịch mất nước thời An Dương Vương, truyền thuyết về nỏ thần, lông ngỗng… Nhưng vẫn còn câu chuyện lạ kỳ về nàng mà ít được nhắc tới.

Do đó không mấy người được biết chuyện công chúa Mỵ Châu xinh đẹp từng mắc bệnh phong và nhờ tài năng của một thần y mà căn bệnh quái ác đó đã được chữa khỏi. Câu chuyện kỳ lạ này gắn liền với một nhân vật được xưng tụng là Thần y Vương Ứng.
Sách Bách thần đất Việt dựa vào thần phả lưu giữ ở một số nơi thờ tự và truyền tụng dân gian tại Cổ Pháp (nay thuộc Thị xã Từ Sơn, Bắc Ninh), Đoài Khu (nay thuộc huyện Cẩm Giàng, Hải Dương)… cho biết Vương Ứng quê ở trang Cổ Pháp, huyện Tiên Du, bộ Vũ Ninh.
Thân thế thần y
Cha của Vương Ứng là Vương Thạch, mẹ là Đào Thị Ngọc, đều là những người trung hậu, thuận hòa. Hai vợ chồng sinh được 7 người con trai, ai cũng tính khí hùng cường, nóng nảy, lại không thích nghề thuốc.
Mong muốn có người nối nghề nối nghiệp, hai vợ chồng ông bà đã đi lên núi Yên Tử lễ bái cầu tự, sau này bà Ngọc có thai rồi sinh được một người con trai vào ngày mồng 8 tháng 4 năm Nhâm Dần, vì cho là lời nguyện cầu của mình được ứng nghiệm nên họ đặt tên cho người con trai thứ 8 là Ứng.
Câu chuyện ly kỳ về vị thần y chữa khỏi bệnh phong cho Mỵ Châu công chúa - Ảnh 1.
Truyền thuyết gặp tiên trên núi Tản. Hình minh họa
Xuất thần từ một gia đình 3 đời nối nhau làm nghề thuốc nên khi còn nhỏ Vương Ứng đã thích đọc sách thuốc, tìm hiểu các phương thuốc gia truyền để kế thừa nghề thuốc của cha mẹ, chữa bệnh cứu người.
Ngoài ra ông còn học cả văn thơ, lý số, sử địa, môn nào cũng am tường cả. Năm Vương Ứng tròn 20 tuổi thì cha mẹ lần lượt qua đời, từ đó ông theo nghiệp nhà, trở thành một lương y bốc thuốc chữa bệnh.
Vài năm sau, vì thấy y thuật của mình chưa cao, lại muốn chữa được những bệnh nan y mà nhiều thầy thuốc bó tay, Vương Ứng đã lên núi Ba Vì lễ bái tại đền thờ đức Thánh Tản Viên để cầu xin. Truyền rằng, trước lời khấn nguyện và tấm lòng thành của Vương Ứng, Đức Thánh Tản hóa thành một cụ già chờ sẵn ở lưng chừng núi.
Sau đó cho Vương Ứng một đạo bùa, một bầu đá. Đạo bùa phải luôn đeo bên mình, còn bầu đá dùng để chữa bệnh. Ông cụ còn dặn rằng, nếu gặp ca bệnh khó hãy giở đạo bùa ra thành tâm niệm chú, rồi hà hơi thổi vào bầu đá; khi có con vật gì từ bầu đá chui ra thì bắt, đem đốt lấy than hòa nước mưa cho người bệnh uống sẽ khỏi.
Ghi nhớ lời dặn đó, Vương Ứng từ biệt ông lão rồi xuống núi. Nhờ hai vật quý đó mà Vương Ứng đi khắp nơi chữa bệnh, tiếng tăm lừng lẫy, được người đời gọi là thần y.
Chữa bệnh cho công chúa
Bấy giờ, công chúa Mỵ Châu bị bệnh phong , từ mặt mũi, chân tay đến khắp người đều mọc đầy mụn đỏ, rất ngứa ngáy. An Dương Vương đã cho gọi rất nhiều thầy thuốc, danh y đến nhưng đều không tìm cách nào chữa khỏi được cho công chúa. Có người đem chuyện này nói với Vương Ứng, bảo ông đây là cơ hội trổ tài để được hưởng giàu sang, phú quý nhưng ông đáp rằng:
- Cái chí của tôi không phải ở sự giàu sang, mà chỉ mong chữa khỏi bệnh cho tất thảy mọi người.
Theo truyền thuyết, sau đó ông chuẩn bị khăn gói, hành trang đến kinh đô Cổ Loa xin xem xét bệnh tình của công chúa. Kỳ lạ thay, chỉ sau một ngày các nốt sân đỏ đều lặn hết, sức khỏe được hồi phục, công chúa Mỵ Châu nói năng vui cười như chưa hề mắc bệnh.
Thấy con gái khỏi bệnh, An Dương Vương mừng rỡ phong Vương Ứng tước Đại vương, cắt một số đất ruộng ở vùng Hồng Châu (nay thuộc huyện Cẩm Giàng, Hải Dương) làm đất phong, lại ban cho ông nhiều vàng bạc, lụa là để trả ơn.
Được phú quý nhưng không lấy đó làm mừng, Vương Ứng đem của cải về trang Cổ Pháp chia đều cho họ hàng, dân làng, không kể thân sơ.
Sau đó ông đem gia đình về sống tại đất phong, dựng nhà ở Đoài Khu, trang Đông Các, đất Đa Cẩm của vùng Hồng Châu (nay thuộc xã Đông Xá, huyện Cẩm Giàng, Hải Dương). Tại đây Vương Ứng có nhận một người từng được ông chữa khỏi bệnh tên là Nguyễn Hành làm đệ tử.
Câu chuyện ly kỳ về vị thần y chữa khỏi bệnh phong cho Mỵ Châu công chúa - Ảnh 2.
Sắc thuốc chữa bệnh. Hình minh họa – Nguồn: baobinhduong
Khi Triệu Đà đem quân sang xâm lược Âu Lạc, An Dương Vương nghĩ Vương Ứng không chỉ có tài chữa bệnh mà chắc còn giỏi nhiều pháp thuật khác nên đã gọi ông về triều sai đi đánh giặc. Vương Ứng cùng với các tướng tài như Cao Lỗ, Nồi Hầu…; lại có nỏ liên châu "Linh Quang thần nỗ" đem binh hùng tướng mạnh đánh cho quân giặc nhiều trận đại bại.
Triệu Đà biết không thể thắng được mới bãi binh giảng hòa, lại cho con trai là Trọng Thủy sang làm con tin, xin cầu hôn để lấy công chúa Mỵ Châu.
Biết đây là mưu sâu kế hiểm của Triệu Đà, các tướng đứng đầu là Cao Lỗ, Vương Ứng hết lời khuyên can nhưng An Dương Vương không nghe, vẫn tin rằng Triệu Đà có lòng thành thực nên chấp nhận hòa hảo, đem con gái gả cho Trọng Thủy và cho ở rể. Sách Đại Nam quốc sử diễn ca có đoạn viết:
Thục cơ tên gọi Mỵ Châu,
Gả cho Trọng Thủy, con đầu Triệu Vương.
Trăm năm đã tạc đá vàng,
Ai ngờ thế tử ra đàng phụ ân.
Tóc tơ tỏ hết xa gần,
Thừa cơ đem máy nỏ thần đổi đi.
Bấy giờ các trung thần tướng giỏi vì can ngăn An Dương Vương nên người bị đuổi đi, người bất bình bỏ về quê.
Lại nói về Vương Ứng, từ khi rời khỏi Cổ Loa, ông về Đoài Khu cùng dân vui thú ruộng đồng, lại đi vân du đây đó chữa bệnh cho mọi người. Vài năm sau, thấy tuổi đã già, sức đã suy, Vương Ứng một mình trở lại núi Tản, gắng gượng leo lên đỉnh núi bày lễ vật khấn vái xong rồi mất.
Dân gian thì truyền rằng khi Vương Ứng vừa khấn xong thì có cơ gió lớn thổi đến, Thánh Tản Viên trong hình dáng của cụ già năm xưa, cưỡi mây hồng giáng xuống dẫn Vương Ứng bay lên trời. Hôm đó là ngày 10 tháng 10.
Tin Vương Ứng "hóa" được báo về triều, An Dương Vương nhớ công của ông đã sai dân chúng ở các làng dưới chân núi Tản và dân ở các thôn trang Cổ Pháp, Đoài Khu, Đông Trù, Thôn Điện… lập đền thờ Vương Ứng.
Về sau này, trong giai đoạn độc lập tự chủ, khi tục thờ Thành hoàng phát triển rộng, các làng trên đã tôn Vương Ứng làm Thành hoàng, lấy ngày 10 tháng 10 âm lịch hàng năm làm ngày giỗ, tổ chức tế lễ để tưởng nhớ ân đức của ông.
Tài liệu tham khảo:
1. Các vị thần thời An Dương Vương – NXB Quân đội nhân dân, 2010
2. Đại Nam quốc sử diễn ca- NXB Giáo dục, 2007
3. Đại Việt sử ký tiền biên- NXB Văn hóa thông tin, 2011
4. Thần Ngọc Nương – NXB Văn hóa dân tộc, 1999
theo Trí Thức Trẻ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …

Nghề đắp phù điêu ở Thạch Xá

Là vùng đất nổi tiếng với những nghề thủ công truyền thống, xã Thạch Xá (huyện Thạch Thất, Hà Nội) còn được biết đến là nơi có những người thợ đắp phù điêu tài hoa. Những người thợ Thạch Xá được nhiều người biết đến qua công việc phục chế, tân tạo nhiều công trình văn hóa tâm linh ở Việt Nam. Theo nghệ nhân Nguyễn Văn Tuấn, một trong số người giữ gìn và phát triển nghề đắp phù điêu của Thạch Xá thì nghề đắp phù điêu có lịch sử cách đây khoảng 200 năm. Là người theo bố học nghề từ năm 13 tuổi, nghệ nhân Nguyễn Văn Tuấn với tài năng và kinh nghiệm hơn 40 năm đã trực tiếp thiết kế, phục chế, tôn tạo hàng trăm tác phẩm tại các công trình di tích lịch sử, văn hóa tâm linh được Nhà nước xếp hạng. Trong đó, tiêu biểu là phục chế đầu đao (chùa Tây Phương, Thạch Thất), đắp nổi Rồng chầu mặt nguyệt (chùa Thầy, Quốc Oai), phục dựng con giống cổ chùa Sóc Sơn, xây cột trụ và đắp hoa văn con giống tại chùa Hòe Nhai, một trong những di tích kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội...

Xơ giấy dó (còn gọi …

Nuôi gà thảo mộc ở Định Quán

Nuôi gà thảo mộc, hay còn gọi là thảo dược, khác với những mô hình nuôi khác ở chỗ người nuôi bổ sung vào khẩu phần thức ăn nhiều loại thảo dược tốt có lợi cho sức khỏe của gà, góp phần thay thế hoàn toàn các loại kháng sinh và chất kích thích tố tăng trọng thường sử dụng trong quy trình nuôi gà bình thường. Nuôi gà thảo mộc là mô hình chăn nuôi kiểu mới không sử dụng kháng sinh, giúp cho thịt gà có hương vị thơm ngon, đảm bảo sức khỏe cho người tiêu dùng. Bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán) là người tiên phong trong việc nuôi gà thảo mộc ở tỉnh Đồng Nai.

Từ lâu, ngành chăn nuôi gia súc, gia cầm đã hướng tới nền chăn nuôi sạch, bền vững và xu hướng này trở nên khá phổ biến trên thế giới. Nắm bắt được xu thế đó và nhận biết nhu cầu thị trường luôn ưu tiên sử dụng sản phẩm sạch, chất lượng, từ năm 2011, bà Cao Thị Ten đã tiến hành nuôi thử nghiệm lứa gà thảo mộc đầu tiên.


Trang trại nuôi gà thảo mộc của bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai).


Cây…