Chuyển đến nội dung chính

Mùa cóc chín tháng 11 ê hề đại tiệc miền Tây

TTO - Tháng 11, có dịp về Phong Điền (Cần Thơ) thăm bà con. Xung quanh khu vườn đầy những cây cóc sum sê. Và ba ngày liền cả đám khách được ăn ngất ngư đủ món... cóc.
Mùa cóc chín tháng 11 ê hề đại tiệc miền Tây
Những xe đẩy trên đường Trương Định thường bán cóc chín - Ảnh: Nga Bích
Mùa cóc chín
Ở Sài Gòn từ cuối tháng 10, đi ngang qua mấy con đường Trương Định, Bùi Thị Xuân (TP.HCM)... là ngửi thấy mùi cóc chín thơm lừng.
Những chiếc xe đẩy bình thường bán ổi, xoài, trái cây gọt sẵn... giờ toàn cóc. Những trái cóc chín vàng tươi, những miếng cóc xắt vàng rực, bày quanh thau muối ớt hồng đỏ... hứa hẹn một vị chua cay mặn ngọt ngon lành.
Đi vòng quanh vài khu chợ lại bắt gặp những chiếc xe đạp chở đầy sọt cóc chín. Các cô hàng rau, trái cây xúm xít mời mua cóc, gọt cóc... Hương cóc chín cứ nhè nhẹ, quyến rũ đi qua từ mắt, mũi rồi tươm thành nước bọt ngập chân răng.
Mùa cóc chín rộ đang về.   
Về Phong Điền, đi giữa khu vườn mênh mông cóc và cóc. Trong nhà, những trái cóc già tròn ủm được cho vào giỏ đệm có lót rơm và lá chuối khô chờ giao cho thương lái.
Chủ vườn là bác út Ngọc (năm nay 78 tuổi), quanh năm áo sơmi cũ quần tây đi lội vườn, nói "cây cóc là truyền đời, cha ông từng trồng, giờ mình tiếp tục trồng".
Khác nhiều nhà vườn xung quanh, gia chủ chỉ tập trung vào cây cóc, cóc ta và cóc Thái. Cóc Thái bán quanh năm, trái non dùng ngâm chua, làm gỏi.
Còn cóc ta bán theo mùa. Trái căng vỏ xanh cứng chắc nụi, từ cây xuống giỏ lên tới vựa, hai ba ngày vẫn xanh tươi. Đến khi ra tới sạp bày bán mới vừa ửng chín. Vừa đủ để người mua mang về rửa sạch, gọt vỏ, xắt miếng.
Miếng cóc còn nguyên vị chua thanh, giòn rụm, cắn nhai nghe rau ráu.
Mùa cóc chín tháng 11 ê hề đại tiệc miền Tây
Cây cóc ra hoa từ tháng 4 hằng năm - Ảnh: Nga Bích
Cóc chẳng bao giờ ế
"Sống vừa đủ ăn, không nghèo cũng chẳng giàu. Trái cóc đi xa mấy ngày không giập. Người Việt ai cũng thích ăn. Có cung có cầu, trái cóc tuy là thứ trái ăn chơi nhưng chẳng bao giờ ế”, bác Ngọc tâm sự.
Bữa cơm vui chuyện, chủ nhà kể thêm: “Cóc ta xứ mình xưa thông dụng nhất là giống cóc cầy. Miền Tây, miền Đông đều có. Xưa ông bà mình trồng cây gì đều tính chuyện để lại cho con cháu".
Cây cóc thì trồng vừa ăn chơi vừa lấy bóng mát. Cóc xanh thì hái xuống gọt ăn chấm muối ớt, ít để già vì sợ chín bỏ thúi. Nhưng giờ có giống cóc Thái nhỏ xíu đã cho trái nên nhiều nhà trồng giống mới xen lẫn giống cũ.
Trái non bán cho lái mua về làm cóc chua, cóc già bán cho người ta gọt ăn sống, làm gỏi. Cóc Thái có ưu thế là mau trái nhưng trái xốp, vị ngọt ngay nên ăn không hợp khẩu vị.
Giờ có cóc lai giữa cóc Thái với cóc ta, trái to, ngọt pha chua, khi chín chỉ cần dùng dao bén lột vỏ rồi gọt miếng, chấm với muối ớt ăn hoài không ngán nên bán chạy.
Mùa cóc chín tháng 11 ê hề đại tiệc miền Tây
Mâm cóc xanh vừa hái trong vườn nhà ở Phong Điền - Ảnh: Nga Bích
Gỏi cóc, nấu bún cóc
Phong Điền thuộc Cần Thơ, xứ đầy vườn cây trái. Cây gì cũng có thể ra trái quanh năm nếu biết chăm sóc. Nhưng đúng mùa của cóc thì phải từ tháng 5 đến tháng 10. Cứ cóc non (cóc bao tử), cóc già rồi cóc chín. Ăn tươi chán thì làm gỏi, nấu bún...
Chỉ có năm nay hạn rồi mưa về muộn nên tháng 11 vẫn còn trái. Mưa đầu mùa, khoảng tháng 6, cây cóc ra lá non xanh mướt.
Lá cóc non chua chua làm rau, trộn theo cóc non dầm muối ớt, xắt sợi, ăn với tép hay thịt luộc ngon khỏi chê. Rồi còn gỏi cóc, cóc ngâm muối...
"Để bác nói mấy chị làm món bún cóc. Cứ nước xương hầm trụng bún, bỏ cóc chín vô. Ăn vừa ngọt vừa thanh. Tụi con vừa miệng vừa bụng thì lấy công thức về thành phố đưa lên cái gì đó, in là "dutút" (YouTube) hén”, bác Ngọc đưa chuyện này sang chuyện khác.
Bác nói ưu điểm vượt trội của cóc miền Tây là không lạm dụng thuốc. Cây cóc thân cao, chống được nhiều loại sâu bệnh nên chỉ cần bón phân. Mà phân là đất phù sa ngoài sông. Bác cứ dọn vườn vun gốc, cây cứ thế mà lớn, ra hoa kết trái.
Cóc là loại trái cây dân dã, rẻ tiền nhưng là thứ trái có vị chua, giòn, càng ăn vào lõi càng ngon. Giống mới sau này hột nhỏ, ít xơ nên nhiều nhà giờ lại bỏ dâu, cam, bưởi chuyển sang trồng cóc.
Bác Ngọc cho hay đầu hè bán cóc con, tới tháng 7 âm lịch bán cóc xanh. Sau đó là mùa của cóc chín. Còn cuối tháng 11, 12 thì lo dưỡng cây.
Mùa cóc chín tháng 11 ê hề đại tiệc miền Tây
Cóc chín cây không cần gọt vỏ, cứ lột ra và cắn ăn. Vị ngọt dịu, hơi chua thanh - Ảnh: Nga Bích
Ba ngày ở Phong Điền, đám khách chúng tôi được ăn ngất ngư cóc già chấm muối ớt và mắm đường. Rồi cóc xanh giòn rụm trộn nước đường, nước mắm, ăn với tôm sông, thịt heo luộc. Không thì tôm khô, khô cá chiên xé nhuyễn…
Ngày về, các anh chị còn lưu luyến giúi theo nào cóc già hườm, cóc vừa ửng chín. Có cả hũ cóc non ngâm muối thật hấp dẫn với màu xanh dịu của cóc và màu đỏ tươi của ớt.
Đâu đó trong vườn, trên những cành cao ướt đẫm nước mưa là từng chùm lủng lẳng những trái cóc xanh đang lớn.
NGA BÍCH

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …

Nghề đắp phù điêu ở Thạch Xá

Là vùng đất nổi tiếng với những nghề thủ công truyền thống, xã Thạch Xá (huyện Thạch Thất, Hà Nội) còn được biết đến là nơi có những người thợ đắp phù điêu tài hoa. Những người thợ Thạch Xá được nhiều người biết đến qua công việc phục chế, tân tạo nhiều công trình văn hóa tâm linh ở Việt Nam. Theo nghệ nhân Nguyễn Văn Tuấn, một trong số người giữ gìn và phát triển nghề đắp phù điêu của Thạch Xá thì nghề đắp phù điêu có lịch sử cách đây khoảng 200 năm. Là người theo bố học nghề từ năm 13 tuổi, nghệ nhân Nguyễn Văn Tuấn với tài năng và kinh nghiệm hơn 40 năm đã trực tiếp thiết kế, phục chế, tôn tạo hàng trăm tác phẩm tại các công trình di tích lịch sử, văn hóa tâm linh được Nhà nước xếp hạng. Trong đó, tiêu biểu là phục chế đầu đao (chùa Tây Phương, Thạch Thất), đắp nổi Rồng chầu mặt nguyệt (chùa Thầy, Quốc Oai), phục dựng con giống cổ chùa Sóc Sơn, xây cột trụ và đắp hoa văn con giống tại chùa Hòe Nhai, một trong những di tích kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội...

Xơ giấy dó (còn gọi …

Nuôi gà thảo mộc ở Định Quán

Nuôi gà thảo mộc, hay còn gọi là thảo dược, khác với những mô hình nuôi khác ở chỗ người nuôi bổ sung vào khẩu phần thức ăn nhiều loại thảo dược tốt có lợi cho sức khỏe của gà, góp phần thay thế hoàn toàn các loại kháng sinh và chất kích thích tố tăng trọng thường sử dụng trong quy trình nuôi gà bình thường. Nuôi gà thảo mộc là mô hình chăn nuôi kiểu mới không sử dụng kháng sinh, giúp cho thịt gà có hương vị thơm ngon, đảm bảo sức khỏe cho người tiêu dùng. Bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán) là người tiên phong trong việc nuôi gà thảo mộc ở tỉnh Đồng Nai.

Từ lâu, ngành chăn nuôi gia súc, gia cầm đã hướng tới nền chăn nuôi sạch, bền vững và xu hướng này trở nên khá phổ biến trên thế giới. Nắm bắt được xu thế đó và nhận biết nhu cầu thị trường luôn ưu tiên sử dụng sản phẩm sạch, chất lượng, từ năm 2011, bà Cao Thị Ten đã tiến hành nuôi thử nghiệm lứa gà thảo mộc đầu tiên.


Trang trại nuôi gà thảo mộc của bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai).


Cây…