Chuyển đến nội dung chính

Bún riêu bề bề 48C Nguyễn Hữu Huân "trúng quả" nhờ truyền thông

Chủ quán bún riêu bề bề 48C Nguyễn Hữu Huân chắc không ngờ hiệu ứng truyền thông nó vĩ đại thế, cập nhật thế nên mới đi lễ đúng buổi trưa đầu tiên sau khi admin review.

Ngày hôm trước admin của một hội chuyên chỉ trỏ những chỗ ăn ngon, đưa địa chỉ quán bún riêu bề bề 48C Nguyễn Hữu Huân đăng đàn. Biết là admin này review cũng thuộc hàng có uy tín, nên quyết định trưa hôm sau mò ra ăn.

Quán nhỏ tí hon, nếu không nghe giới thiệu chắc không thèm vào; đối diện ngay hàng xôi Yến nổi tiếng như một “điểm đến ẩm thực Hà Nội”. Chắn giữa chỗ nấu nướng và bàn ăn của khách là lớp rèm nilon rất là ngộ nghĩnh. Một chị gái già già đang tất tả chan chan múc múc. Một cậu trai tay xăm trổ nhưng mặt khá hiền lành cần mẫn dắt xe. Một cậu trai khác thì hăm hở bê bê xách xách.

Nhìn lướt một vòng đã biết là quán đông rồi. Thôi xong, cơ số kẻ như mình, đi thử. Hôm nay, thể nào quán cũng quá tải. Y như rằng, bàn nào cũng có người ngồi kín, từ phòng trong ra phòng ngoài.

Mình và cô bạn đứng tựa cửa nhìn một nàng váy đen tuyền, mỏng mảnh như trong truyện Jên Erơ bước ra, ngồi khời từng thìa bún, trong khi cô bạn cùng bàn đã ăn xong từ lâu. Khời một thìa, lại bỏ thìa xuống, lấy giấy ăn lau miệng một cái, rồi lại nhấc thìa lên, lại khời…

Trong khi mình đang đứng chờ bàn, thì cảnh đấy ngứa mắt lắm lắm. Nhưng ngứa mắt hơn là chị đứng bếp, trong khi trên dưới trong ngoài giục loạn, vẫn túc tắc trần bún từng bát, xào bề bề từng bát, chan từng bát, bê từng bát. Hết bát này mới làm tới bát kia. Cậu trai bưng bê thì bê bát bún thừa của khách mà vấp ào một phát, đổ tưng bừng ra lối đi. Ô, cái gì đây nhỉ? 

Cuối cùng, cô nàng khời cũng xong bát bún, đứng lên trả tiền và ra về. Mình vào bàn, ngồi nhìn bàn trước cũng đang chờ vêu, thì biết thân phận chờ thế nào.

Chị đứng bếp, tí lại ối hết hành khô, vào lấy hành khô; tí lại ối hết nước nóng, vào lấy nước nóng; rồi ối hết hành lá, vào lấy hành lá; à lại ối hết bát, vào lấy bát.

Ngứa mắt lắm rồi đấy, mình mới bảo: “Thế sao chị không bảo thằng cu kia lấy cho, chị tập trung làm bún đi”. Thì thằng cu ở trong nhà hét lên thất thanh: “Em không biết chỗ nào mà lấy đâu, em không phải làm quán này, em ở quán cà phê bên kia sang giúp cô ấy”.

Chị đứng bếp, trông quê mùa chết đi được, ngay từ đầu mình đã đoán là làm thuê, mới hơn hớn cười bảo: “Hai vợ chồng chủ đi lễ rồi, còn mỗi mình chị, đông khiếp, thành ra phải nhờ hai cháu nó bên cà phê sang, đứa dắt xe, đứa bưng bê”. Trời! Tự nhiên thấy cần trật tự hẳn, không dám cao giọng gì thêm nữa.

Thằng cu bưng bê kể cũng khổ. Nào là khách hét cho em quả quất, nào là khách hét cho em tí ớt, rồi thêm bát rau, rồi pha sữa đậu nành, rồi làm trà đá… Nó chạy mướt mải. Rồi còn bị sai đi thái hành lá khi hết hành nữa chứ. Nên khi nó bưng 2 cốc trà tới bàn mình, 1 cốc đầy, một cốc thấp thỏm vơi, y như chân lành chân thọt; cũng chả dám kêu câu nào, vớ lấy mà uống.

Chị đứng bếp vẫn hơn hớn, đi lấy bề bề xào. Rồi khách giục loạn thì cuống lên trần bún, chan nước, bốc hành, đổ gạch cua… Thằng cu bưng bê thấy sốt ruột bảo: Cô để cháu đảo bề bề, đưa đũa đây. Chị gái nhất định: “Không, bề bề xào phải đảo bằng MUÔI”, mà cái muôi thì có mỗi một cái, còn phải chan nước. Nên tất nhiên chỉ có cô là có thể tranh thủ lúc chan xong đảo bề bề, xong lại chan, lại đảo bề bề. Cháu đương nhiên muốn giúp cũng không được.

Rồi từng bát bún cũng đi qua. Cũng đến bàn mình, lâu không tưởng, lại thấy chị gái đang bê bình nước sôi siêu tốc ra đổ vào nồi, nên mình phải nhao ra ngay. Chị gái trần mãi mới được tí bún cho hai bát, miệng thở than ôi hết bún rồi, rồi lại cong đuôi chạy vào trong nhà, chả biết làm gì.

Mình đành gào lên: “Thế mỗi bát mấy con bề bề?”, chị gái hớn hở bảo: “Bốn con to nhá, nhưng bát em ít bún, cho thêm 1 con là năm”. Năm con bề bề mỗi bát, mình tranh thủ dùng cái MUÔI duy nhất, chan cho mỗi bát một muôi nước xào bề bề đang vàng au vì gạch bề bề tiết ra. Rồi chiêu thêm mỗi bát 1 thìa tú hụ gạch cua chưng. Công ông đứng bếp mà. Chị gái chỉ việc dùng muôi chan mỗi bát một muôi nước là xong. Mình còn tự cả vụ bốc hành khô bỏ tíu tít vì chị gái bảo, ăn hành khô đi, ngon lắm, nhà tự phi đấy.

Sau mình, đã là 13 giờ, vẫn thấy khách tất tả vào. Chị gái thì rú lên, hết bún. Lại sai thằng cu đang dắt xe chạy loại ra chợ Hàng Bè mua bún. Thằng cu mang về tới nơi, thì chị gái rú lên phát hiện ở dưới thúng… vẫn còn bún. Trời.  Hai thằng cu, thấy cũng vãn khách rồi, nên rút về quán, trước khi về, một thằng còn dí tay vào đầu chị đứng bếp, dặn: “Nhớ phải cho hành lá vào nữa đấy nhá!”.

Không biết vì muôi nước xào bề bề, vì thìa gạch cua tổ chảng hay không, nhưng bát bún riêu bề bề của hai đứa mình ngon thật, ngon và ngọt, ăn đến cuối vẫn thấy gạch cua sền sệt chan chứa, đúng chất  cua chứ không có tí là đậu phụ hay gì gì độn vào, thơm nức mũi. Chắc chủ quán làm thì không có cửa xông xênh đậm đà thế đâu. Nhưng ai quan tâm chứ, mấy khi vắng chủ nhà. Bề bề xào thì vừa tới, ngọt mà không bở, ăn cảm giác ngập chân răng. Rất quyện với món nước dùng thanh thoát, ăn nhẹ như gió thoảng chút thu của quán. 

Chủ quán hôm nay chắc không ngờ hiệu ứng truyền thông nó vĩ đại thế, cập nhật thế; nên mới dám đi lễ đúng buổi trưa đầu tiên sau khi admin review, về hôm nay chắc sốc gần chết. Chị đứng bếp thì chắc chắn không bao giờ đọc mạng, nên càng không hiểu vì sao tự nhiên sao quả tạ rơi xuống đầu.

Chỉ những người đến ăn, nhìn nhau là biết làm sao, bấm bụng cười, ăn rồi về, vẫn thấy mình đúng giống kiểu “hội chứng đám đông”. Cũng may là còn ngon, dù là không phải chủ quán đứng bếp. Không thì hôm nay, cũng nhục!

Bonus: Bún riêu bề bề 40k/ bát, ăn khá là được. Đặc biệt khuyến cáo quán bán muộn, nên những ai chẳng may vội không kịp ăn trưa, thì tầm 14 giờ tạt ra ăn vẫn có.
 
Anh Anh

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …

Nghề đắp phù điêu ở Thạch Xá

Là vùng đất nổi tiếng với những nghề thủ công truyền thống, xã Thạch Xá (huyện Thạch Thất, Hà Nội) còn được biết đến là nơi có những người thợ đắp phù điêu tài hoa. Những người thợ Thạch Xá được nhiều người biết đến qua công việc phục chế, tân tạo nhiều công trình văn hóa tâm linh ở Việt Nam. Theo nghệ nhân Nguyễn Văn Tuấn, một trong số người giữ gìn và phát triển nghề đắp phù điêu của Thạch Xá thì nghề đắp phù điêu có lịch sử cách đây khoảng 200 năm. Là người theo bố học nghề từ năm 13 tuổi, nghệ nhân Nguyễn Văn Tuấn với tài năng và kinh nghiệm hơn 40 năm đã trực tiếp thiết kế, phục chế, tôn tạo hàng trăm tác phẩm tại các công trình di tích lịch sử, văn hóa tâm linh được Nhà nước xếp hạng. Trong đó, tiêu biểu là phục chế đầu đao (chùa Tây Phương, Thạch Thất), đắp nổi Rồng chầu mặt nguyệt (chùa Thầy, Quốc Oai), phục dựng con giống cổ chùa Sóc Sơn, xây cột trụ và đắp hoa văn con giống tại chùa Hòe Nhai, một trong những di tích kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội...

Xơ giấy dó (còn gọi …

Nuôi gà thảo mộc ở Định Quán

Nuôi gà thảo mộc, hay còn gọi là thảo dược, khác với những mô hình nuôi khác ở chỗ người nuôi bổ sung vào khẩu phần thức ăn nhiều loại thảo dược tốt có lợi cho sức khỏe của gà, góp phần thay thế hoàn toàn các loại kháng sinh và chất kích thích tố tăng trọng thường sử dụng trong quy trình nuôi gà bình thường. Nuôi gà thảo mộc là mô hình chăn nuôi kiểu mới không sử dụng kháng sinh, giúp cho thịt gà có hương vị thơm ngon, đảm bảo sức khỏe cho người tiêu dùng. Bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán) là người tiên phong trong việc nuôi gà thảo mộc ở tỉnh Đồng Nai.

Từ lâu, ngành chăn nuôi gia súc, gia cầm đã hướng tới nền chăn nuôi sạch, bền vững và xu hướng này trở nên khá phổ biến trên thế giới. Nắm bắt được xu thế đó và nhận biết nhu cầu thị trường luôn ưu tiên sử dụng sản phẩm sạch, chất lượng, từ năm 2011, bà Cao Thị Ten đã tiến hành nuôi thử nghiệm lứa gà thảo mộc đầu tiên.


Trang trại nuôi gà thảo mộc của bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai).


Cây…