Chuyển đến nội dung chính

Về Tây Đô sẽ biết món lẩu rắn hổ hành

Thái Mỹ 

(Dân Việt) Mới đây, tôi có việc phải vào TP.Cần Thơ. Khi thành phố lên đèn, vừa đến khách sạn thì cũng là lúc anh bạn ở quận Cái Răng tới, mời gọi: “Ông vào đây, tôi sẽ chiêu đãi món đặc sản của xứ Tây Đô, đó là lẩu rắn hổ hành”.

Chúng tôi tới một nhà hàng thuộc phường Ba Láng, quận Cái Răng. “Cho cái lẩu rắn hổ hành. Đem rắn ra coi thử?”, bạn tôi giục. Ngay lập tức, 2 chú rắn hổ hành ước chừng hơn 1,5 kg, da đen trũi, sọc trắng như phân chia từng khúc trên cái thân mềm, dài ngoằn bóng loáng được bỏ trong cái bao mang ra tận bàn. Tôi vạch cho rộng miệng bao để căng mắt xem kỹ loài rắn mà lần đầu tiên được chộ trong đời, thấy “các chú” rắn há hốc mồm, ngóc đầu vẻ hung tợn trông thật ớn lạnh.
 ve tay do se biet mon lau ran ho hanh hinh anh 1
Lẩu rắn hổ hành. (nguồn ảnh: Internet)
Biết tôi chưa quen, bạn giải thích: Hổ hành là loài rắn hiền lành, không có nọc độc. Ngày trước, hễ mùa nước lên, ban đêm chúng thường bò vào vườn tược để săn tìm ếch nhái. Thậm chí chúng lùng sục cả vào nhà cửa, nhất là các chuồng chăn nuôi gia súc, gia cầm để săn bắt chuột. Hiện nay bà con các tỉnh miền Tây Nam bộ phát triển nhiều trang trại nuôi rắn hổ hành, mang lại thu nhập kinh tế rất cao. Ở TP .Cần Thơ, rắn hổ hành có giá từ 550 ngàn đến 600 ngàn đồng/kg. Bên cạnh đó, việc săn bắt rắn hổ hành ngoài tự nhiên cũng không khó, vì chúng chui nhủi, ẩn nấp ở đâu thì ở đó thường thoang thoảng mùi rau hành nên mới có cái tên gọi như thế.
Loáng chốc nồi nước lẩu đã sôi sùng sục, anh chủ quán cầm đũa xới, trộn để thịt rắn thấm gia vị. Biết chúng tôi ở xứ Quảng, anh ngồi xuống chuyện trò rất cởi mở. Anh kể về cách chế biến món lẩu, pha lẫn chút hài hước: Rắn hổ hành già, thịt dai lắm, nếu chỉ có... “cái răng” như ở đây xài không được đâu. Hai con này “hơi trẻ”, thịt mềm, vừa đấy.
Người miền Tây có nhiều cách ăn hổ hành lắm nhưng nếu nấu lẩu thì mang chúng ra chặt đầu, hơ qua than lửa cho da rắn khô vàng rồi cạo sạch vảy, mổ dọc bụng bỏ hết ruột gan, chỉ lấy cái túi mật để pha với rượu. Rửa rắn thật sạch, chặt từng khúc khoảng 3-4cm cho vào nồi chừng 3 lít nước. Các thứ gia vị như tiêu sọ, ớt... và một thứ không thể thiếu là củ sả đập dập để triệt tiêu mùi tanh của rắn. Khi thịt rắn chín,  củ cải trắng cắt khúc và rau mồng tơi bỏ tiếp vào nồi lẩu nhưng không để củ cải lủn quá, mất ngon. Múc lẩu ra tô ăn kèm với rau đắng, bông điên điển càng tuyệt hơn.
Anh chủ quán múc lẩu ra tô cho từng người trên bàn mời dùng. Tôi nhìn tô lẩu bốc khói nghi ngút, ngào ngạt mùi thơm phức của thịt rắn hổ hành thấm đượm gia vị của đất phương Nam mà cảm thấy bụng mình cồn cào, thúc giục.
Không như các thứ lẩu khác, lẩu rắn hổ hành có thứ nước rất trong, pha lẫn chút màu xanh lờn lợt của rau mồng tơi. Chén nước nắm Phú Quốc chính hiệu trộn ớt tươi để tùy khách châm thêm  cho hợp khẩu vị. Nước lẩu thấm củ cải, rau mồng tơi ngon ngọt đến lạ lùng. Thịt rắn hổ hành gỡ ra từng thớ chấm riêng với muối ớt càng làm cho ai khó tính ăn uống đến mấy cũng bị vị giác níu kéo.
Mùi thơm nhè nhẹ của lẩu rắn hổ hành vây quanh, vị cay của gia vị lẩu với chút “men cay” đã làm cho cuộc hội ngộ thêm vui vẻ. Ở bàn bên cạnh có  năm chàng xứ thủ phủ miền Tây chính gốc cũng đang tề tựu bên nồi lẩu rắn hổ hành. Một người bưng ly sang cụng. Sau khi cạn chén, anh cao hứng đọc:
Không cần cá lóc, cá trê/ Hổ hành ta nhậu vẫn mê hơn nhiều”.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …