Chuyển đến nội dung chính

Đầu năm xem rước cộ Lệ Bà

Đua thuyền trong lễ hộiẢNH: T.Đ.T
Lễ hội dân gian rước cộ Bà đã có từ hơn 1 thế kỷ nay. Nhiều người dân đến lăng Bà để cầu lộc cho một năm mới an khang, tài lộc.
Hằng năm cứ vào tối 11 tháng giêng (năm nay nhằm ngày 7.2), lễ rước cộ lăng Bà - Chợ Được (Thăng Bình, Quảng Nam - gọi là Lễ hội Lệ Bà Chợ Được) được tổ chức cùng nhiều hoạt động văn hóa thể thao, thu hút hàng ngàn người dân địa phương cũng như ở các tỉnh miền Trung về tham dự.
“Cộ” có nghĩa là “kiệu”. Rước cộ Bà là dùng kiệu để nghinh Bà, nghinh sắc phong của Bà đi quanh chợ và khu vực lân cận. Bởi vậy, ở khu vực các xã phía đông H.Thăng Bình từ lâu đã có câu ca: Hằng năm mười một tháng giêng/Chưng cộ, hát bộ, đua thuyền tri ân.
Thần nữ trị tội quan tham
Theo tài liệu bằng chữ Hán Thần Nữ Linh Ứng Truyện còn lưu giữ tại lăng, đây là truyền thuyết một nữ thần thuần Việt. Bà tên là Nguyễn Thị Của, sinh ngày 11 tháng giêng năm 1799 tại châu Phiếm Ái, tổng Mỹ Hòa, H.Diên Phước, phủ Điện Bàn, nay thuộc xã Đại Cường, H.Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam và mất ngày 25 tháng hai âm lịch năm 1817. Bà là con nhà giàu, sinh nơi khuê các. Lớn lên bà có giọng nói sang sảng, người đẫy đà, da trắng như tuyết, bước đi khác thường, lúc chết bà rất linh thiêng, biến hóa thần thông để trị tội bọn quan tham, giúp kẻ thế cô, người gặp tai họa. Bà mất năm 18 tuổi, một lần đã hiển linh tại làng Phước Ấm (nay là khu vực chợ Được, xã Bình Triều, H.Thăng Bình) và muốn tụ tập dân làng, xây dựng nơi đây thành chợ để mua bán, phát triển thương mại. Bà hóa thành một thiếu nữ xinh đẹp làm nghề bán nước, đổi trầu; dần dần chợ Được trở thành nơi mua bán sầm uất của cả một vùng, đời sống người dân nhờ vậy ngày thêm no đủ.
Nhiều nhà nghiên cứu văn hóa dân gian địa phương cho biết “Chợ Được” có nghĩa là “Đắc thị” trong chữ Hán đã được Việt hóa. Người dân vùng đông Thăng Bình từ xưa đã coi bà là vị sáng lập ra chợ Được, hay còn gọi là chợ Bà - một trong ba chợ lớn nhất ở xứ Quảng từ xưa và lấy ngày 11 tháng giêng (ngày sinh của bà, cũng là ngày nhận sắc phong đầu tiên dưới thời phong kiến) làm ngày Lệ Bà để tưởng nhớ công đức. Lễ hội rước cộ ngoài bàn kiệu chính là sắc phong và ngai của bà, các nghệ nhân trong vùng còn dựng lên các tích tuồng để lễ hội thêm đa dạng, góp phần giáo dục truyền thống dựng nước và giữ nước của dân tộc.
Vào đêm rước cộ, bên cạnh hàng ngàn hoa đăng thả trên sông Trường Giang, đoàn cộ được hàng vạn người dân đi theo, nghênh đón suốt 10 km từ lăng Bà ở xã Bình Triều đến huyện lỵ Hà Lam. Trong dịp rước cộ năm 2009, Lăng Bà - Chợ Được đã được UBND tỉnh Quảng Nam công nhận là di tích văn hóa - lịch sử cấp tỉnh.
Trương Điện Thắng

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …