Chuyển đến nội dung chính

Chùa Đa Bảo - Cõi thiền bình yên trước biển

Sân chùa Đa Bảo "ôm trọn" thắng cảnh vịnh Nha Trang. Ảnh: B.C
Hơn 20 năm trước, sư Thích Giác Mai quyết định rời khỏi dòng tu khất sĩ, bước chân âm thầm đi theo sự dẫn dắt của tuệ giác. Từ biển lên núi tìm nơi nương náu, trưởng dưỡng thân tâm. Theo thời gian, hơi thở của thiền sư thấm vào từng thớ đá. Vượt lên tất thảy gian khó, hiểm nguy…, tấm lòng của người chân tu ngày càng mở rộng.
    Tiếng lành đồn xa, giờ đây Đa Bảo tự nổi tiếng là cõi thiền bát ngát trên đỉnh Hòn Xện, tầm nhìn bao quát khắp vịnh Nha Trang.
    Từ trung thâm thành phố, qua cầu Trần Phú, theo đại lộ Phạm Văn Đồng đi về phía Bắc khoảng 5 cây số, có một khu dân cư mới hình thành dưới chân Hòn Xệnn. Dừng ở đó, ngó lên mạch núi Cô Tiên, dõi theo bóng cờ ngũ sắc, bạn sẽ nhìn thấy con đường độc đạo dẫn đến sân chùa Đa Bảo. Từ bờ vịnh đến cõi thiền, khoảng 15 phúc đi bộ, 5 phút đi xe máy nhưng không thể đẩy xe đạp dốc ngược đỉnh đồi. Nếu chọn ô tô làm phương tiện di chuyển, bạn yên tâm, bây giờ đường lên chùa đã đủ rộng cho 2 làn xe lên xuống.
    Ngày thường, rất đông khách du lịch dập dìu vãn cảnh. Dịp trăng tròn hay mùa Phật Đản, Vu Lan…, Phật tử khắp nơi rộn ràng hành hương lên chùa, cúng dường Tam Bảo. Chính điện mở cửa thông ra biển, hào quang tỏa sáng muôn phương. Tọa thiền trước sân chùa, mọi phiền não, bệnh hoạn, cầu uế…theo hơi thở trôi ra biển, thân tâm nhẹ nhàng…rỗng rang chưa từng thấy.
    Sư Thích Giác Mai nhớ lại: “Ngày ấy, một mình mở đường lên núi, tựa bên vách đá dựng chòi, làm chỗ nương thân. Hành trang toàn là dụng cụ lao động của nhà nông, nhưng lòng tràn đầy hy vọng. Thức ăn chỉ có cơm, chao với rau luộc, nước uống dè dặt từng bữa, vậy mà an lạc lạ thường. Mỗi buổi ngồi thiền, nhìn xuống biển Đông, màu xanh tràn ngập… Người tu hành không cảm thấy vất vả, cũng chẳng ngại nắng mưa, lặng lẽ dốc tâm dựng thất, khai khẩn đất hoang, rồi khoét núi tìm nước và tạo dựng sân vườn. Được bậc trưởng lão Thích Giác Định động viên, khuyến khích và Đại lão Hòa Thượng Thích Trí Nghiêm định hướng tư tưởng rồi chọn pháp hiệu Phật Đa Bảo trong Kinh Pháp Hoa để đặt tên chùa trong tương lai; duyên lành từ nhiều đời, nhiều kiếp…nương theo đó mà đơm hoa, kết quả theo đúng tinh thần Kim Cang Bát Nhã... ”
    Đất không bao giờ phụ lòng người. Thủa xa xưa, khi Đức Thế Tôn thuyết pháp, tháp Đa Bảo từ lòng đất trồi lên. Ngày nay, trên đỉnh đồi hoang, công sức và tâm huyết của người tu hành đã biến tịnh thất Đa Bảo thành một cơ sở tôn giáo uy tín, với đầy đủ điều kiện cho tăng sinh chuyên tâm tu học và là chốn nương tựa bình yên của Phật tử thuần thành.
    Cảm thán về Đa bảo tự, ngày ngày, sau giờ hành pháp, sư Thích Giác Mai phấn chấn gửi lòng mình trong bài kệ “Mái chùa Đa Bảo” mênh mang tình biển, tình người..., đồng vọng tiếng mõ, tiếng chuông…lẫn hơi thở ấp áp của thiền sư.
    Núi đá cheo leo dựng mái chùa
    Đơn sơ nếp lá đủ che mưa
    Mai xuân pháp hiệu tên thầy đặt
    Đa bảo-Vĩnh Hoa ngày tháng đưa
    Tinh tấn một lòng vui với đạo
    Nhất tâm tất dạ mừng hơn xưa
    Bao năm khổ hạnh không xao lãng
    Chí khí vững vàng dẫu muối dưa.
    Chùa Đa Bảo - Cõi thiền bình yên trước biển   ảnh 1
    Chính điện đơn sơ mà trang nghiêm, ấm cúng... Ảnh: B.C
    Chùa Đa Bảo - Cõi thiền bình yên trước biển   ảnh 2
    Chính điện đơn sơ mà trang nghiêm, ấm cúng... Ảnh: B.C
    Chùa Đa Bảo - Cõi thiền bình yên trước biển   ảnh 3
    Vườn tượng và cõi thiền. Ảnh: B.C
    Chùa Đa Bảo - Cõi thiền bình yên trước biển   ảnh 4
    Vườn tượng và cõi thiền. Ảnh: B.C
    Chùa Đa Bảo - Cõi thiền bình yên trước biển   ảnh 5
    Thiền sư Thích Giác Mai lắng nghe Phật tử. Ảnh: B.C
    LĐO BẢO CHÂN

    Nhận xét

    Bài đăng phổ biến từ blog này

    CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

    Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

    PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

    Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
    Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
    đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
    thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
    eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
    (bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
    phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

    Làng nghề chày thớt Phú Long

    Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
    Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

    Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …