Chuyển đến nội dung chính

Sài Gòn mùa nóng, ăn chén sương sáo 'ông già' bình dị bao năm qua


Sương sáo 'ông già' đã trở thành món ăn yêu thích của nhiều người
Xung quanh có thêm mấy cái ghế nhựa con con và một người đàn ông lụi hụi múc cái gì đó cho vào chén. Theo quán tính tôi dừng lại, đọc thấy mấy vết chữ ố vàng ghi trên thành xe: Sương sáo "ông già".
Tôi tự thưởng cho mình một buổi sáng chủ nhật chạy xe lòng vòng khắp Sài Gòn và ăn hết thảy những món ngon nhìn thấy trên đường. Loanh quanh thế nào mà lại đến đường Gia Phú (quận 6), khu này nổi tiếng bán nhiều món ngon, độc và lạ của người Hoa.
Ngay trước số nhà 61 Gia Phú (phường 3, quận 6) có rất đông người đứng quanh một cái xe nho nhỏ dựng bên vỉa hè. Xung quanh có thêm mấy cái ghế nhựa con con và một người đàn ông lụi hụi múc cái gì đó cho vào chén. Theo quán tính tôi dừng lại, đọc thấy mấy vết chữ ố vàng ghi trên thành xe: Sương sáo "ông già".
Sài Gòn mùa nóng, ăn chén sương sáo 'ông già' bình dị bao năm qua - ảnh 1
VIDEO: Bình dị xe "sương sáo ông già" - Thực hiện: Lưu Trân
Hơn chục năm qua, ngày nào người ta cũng thấy một ông già đẩy xe sương sáo ra bán từ 9 giờ sáng cho đến trưa hoặc khi nào bán hết. Đó là ông Lâm Đệ (62 tuổi), nói tiếng Việt lơ lớ. Nhưng khách đến, dù người Hoa hay người Việt, ông đều vui vẻ trò chuyện nếu được hỏi han.
Lâu ngày, sương sáo của ông Đệ đã trở thành món ăn yêu thích hay có thể coi như một thói quen khó bỏ của người dân nơi đây.
Chén Sương sáo ông già chỉ gồm có sương sáo và nước đường, tuyệt nhiên không có thêm mấy thứ nước dừa, hạt lựu, hay chè đậu xanh đánh, đá bào như những chỗ khác. Trong cái chén sứ giản dị, những miếng sương sáo đen óng, dai và bùi, thơm nhẹ cái mùi hăng hăng của sương sáo.
Chị Ngọc Hạnh (ngụ quận 8), chở theo con gái đến ăn sương sáo, nói với vẻ hài lòng: “Tôi ăn ở đây từ hồi cha chú Đệ bán tới giờ. Tôi đặc biệt thích cái vị dai dai của sương sáo, ngọt thanh của nước đường. Trời nắng nóng mà húp một chén sương sáo mát lạnh thì sảng khoái lắm”.
Học sinh, sinh viên cũng là những khách hàng thường xuyên của xe sương sáo. Người nào cũng ăn 2, 3 chén. “Em thấy sương sáo của ông ăn rất ngon, nước đường không ngọt gắt mà thơm lắm. Với lại sương sáo ông không bỏ đá, chỉ ướp lạnh nên lúc ăn rất vừa miệng, không bị nhạt vị”, Nguyễn Lộc (học sinh lớp 8, trường THCS Phạm Đình Hổ) cho biết.
Vài ba chú xe ôm, cô gánh hàng rong cũng vội vã ghé lại ăn một chén sương sáo. Giá chỉ 5.000 đồng/chén, vừa túi tiền mà đủ để giải tỏa cái nóng trưa hè, cái khát mệt nhọc trên con đường mưu sinh vất vả...
Bình dị xe sương sáo kiểu Hoa giữa lòng Sài Gòn 4
Từ sương sáo cho đến nước đường đều do chính tay ông chuẩn bị nên rất vệ sinh và đảm bảo được hương vị riêng của món ăn
Bình dị xe sương sáo kiểu Hoa giữa lòng Sài Gòn 5
Với lượng khách rất đông, mỗi ngày ông Đệ đều bán được từ 150 – 200 chén sương sáo.
Theo lời ông Đệ, cứ tầm 4 giờ chiều ông bắt đầu đi chợ. Sau khi làm sạch tất cả các nguyên liệu đã mua, ông Đệ bắt đầu nấu cho đến khoảng 8 giờ tối là xong. Từ sương sáo cho đến nước đường đều do chính tay ông chuẩn bị nên rất vệ sinh và đảm bảo được hương vị riêng của món ăn.
Bên cạnh hương vị thơm ngon, mát lạnh của món ăn thì phong cách bán hàng của chủ quán cũng là điều níu chân thực khách suốt mười mấy năm qua.
Mỗi ngày có không biết bao nhiêu lượt khách đến rồi đi, vậy mà ông Đệ vẫn nhớ rõ sở thích của từng người. Khách này thích ăn ngọt nhiều, khách kia thích ăn ngọt ít hay người này ăn bao nhiêu chén ông đều nhớ hết. Có lẽ vì vậy, dù rất đông nhưng dường như chẳng ai tỏ vẻ khó chịu hay cau có vì phải chờ đợi lâu.
Thêm một điểm đặc biệt nữa khi dùng sương sáo kiểu Hoa chính là...húp. Dù chủ quán vẫn bỏ kèm theo một cái muỗng nhỏ, nhưng món giải khát này chỉ thực sự làm mát dạ, mát lòng khi thực khách kê lên miệng, húp một cái rột. Vị mát lạnh của sương sáo, của nước đường cứ thế mà lan tỏa khắp đầu lưỡi, khắp cơ thể, xua đi hết cái nóng oi ả giữa trưa.
Lưu Trân

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.