Chuyển đến nội dung chính

Sài Gòn mùa nóng, ăn chén sương sáo 'ông già' bình dị bao năm qua


Sương sáo 'ông già' đã trở thành món ăn yêu thích của nhiều người
Xung quanh có thêm mấy cái ghế nhựa con con và một người đàn ông lụi hụi múc cái gì đó cho vào chén. Theo quán tính tôi dừng lại, đọc thấy mấy vết chữ ố vàng ghi trên thành xe: Sương sáo "ông già".
Tôi tự thưởng cho mình một buổi sáng chủ nhật chạy xe lòng vòng khắp Sài Gòn và ăn hết thảy những món ngon nhìn thấy trên đường. Loanh quanh thế nào mà lại đến đường Gia Phú (quận 6), khu này nổi tiếng bán nhiều món ngon, độc và lạ của người Hoa.
Ngay trước số nhà 61 Gia Phú (phường 3, quận 6) có rất đông người đứng quanh một cái xe nho nhỏ dựng bên vỉa hè. Xung quanh có thêm mấy cái ghế nhựa con con và một người đàn ông lụi hụi múc cái gì đó cho vào chén. Theo quán tính tôi dừng lại, đọc thấy mấy vết chữ ố vàng ghi trên thành xe: Sương sáo "ông già".
Sài Gòn mùa nóng, ăn chén sương sáo 'ông già' bình dị bao năm qua - ảnh 1
VIDEO: Bình dị xe "sương sáo ông già" - Thực hiện: Lưu Trân
Hơn chục năm qua, ngày nào người ta cũng thấy một ông già đẩy xe sương sáo ra bán từ 9 giờ sáng cho đến trưa hoặc khi nào bán hết. Đó là ông Lâm Đệ (62 tuổi), nói tiếng Việt lơ lớ. Nhưng khách đến, dù người Hoa hay người Việt, ông đều vui vẻ trò chuyện nếu được hỏi han.
Lâu ngày, sương sáo của ông Đệ đã trở thành món ăn yêu thích hay có thể coi như một thói quen khó bỏ của người dân nơi đây.
Chén Sương sáo ông già chỉ gồm có sương sáo và nước đường, tuyệt nhiên không có thêm mấy thứ nước dừa, hạt lựu, hay chè đậu xanh đánh, đá bào như những chỗ khác. Trong cái chén sứ giản dị, những miếng sương sáo đen óng, dai và bùi, thơm nhẹ cái mùi hăng hăng của sương sáo.
Chị Ngọc Hạnh (ngụ quận 8), chở theo con gái đến ăn sương sáo, nói với vẻ hài lòng: “Tôi ăn ở đây từ hồi cha chú Đệ bán tới giờ. Tôi đặc biệt thích cái vị dai dai của sương sáo, ngọt thanh của nước đường. Trời nắng nóng mà húp một chén sương sáo mát lạnh thì sảng khoái lắm”.
Học sinh, sinh viên cũng là những khách hàng thường xuyên của xe sương sáo. Người nào cũng ăn 2, 3 chén. “Em thấy sương sáo của ông ăn rất ngon, nước đường không ngọt gắt mà thơm lắm. Với lại sương sáo ông không bỏ đá, chỉ ướp lạnh nên lúc ăn rất vừa miệng, không bị nhạt vị”, Nguyễn Lộc (học sinh lớp 8, trường THCS Phạm Đình Hổ) cho biết.
Vài ba chú xe ôm, cô gánh hàng rong cũng vội vã ghé lại ăn một chén sương sáo. Giá chỉ 5.000 đồng/chén, vừa túi tiền mà đủ để giải tỏa cái nóng trưa hè, cái khát mệt nhọc trên con đường mưu sinh vất vả...
Bình dị xe sương sáo kiểu Hoa giữa lòng Sài Gòn 4
Từ sương sáo cho đến nước đường đều do chính tay ông chuẩn bị nên rất vệ sinh và đảm bảo được hương vị riêng của món ăn
Bình dị xe sương sáo kiểu Hoa giữa lòng Sài Gòn 5
Với lượng khách rất đông, mỗi ngày ông Đệ đều bán được từ 150 – 200 chén sương sáo.
Theo lời ông Đệ, cứ tầm 4 giờ chiều ông bắt đầu đi chợ. Sau khi làm sạch tất cả các nguyên liệu đã mua, ông Đệ bắt đầu nấu cho đến khoảng 8 giờ tối là xong. Từ sương sáo cho đến nước đường đều do chính tay ông chuẩn bị nên rất vệ sinh và đảm bảo được hương vị riêng của món ăn.
Bên cạnh hương vị thơm ngon, mát lạnh của món ăn thì phong cách bán hàng của chủ quán cũng là điều níu chân thực khách suốt mười mấy năm qua.
Mỗi ngày có không biết bao nhiêu lượt khách đến rồi đi, vậy mà ông Đệ vẫn nhớ rõ sở thích của từng người. Khách này thích ăn ngọt nhiều, khách kia thích ăn ngọt ít hay người này ăn bao nhiêu chén ông đều nhớ hết. Có lẽ vì vậy, dù rất đông nhưng dường như chẳng ai tỏ vẻ khó chịu hay cau có vì phải chờ đợi lâu.
Thêm một điểm đặc biệt nữa khi dùng sương sáo kiểu Hoa chính là...húp. Dù chủ quán vẫn bỏ kèm theo một cái muỗng nhỏ, nhưng món giải khát này chỉ thực sự làm mát dạ, mát lòng khi thực khách kê lên miệng, húp một cái rột. Vị mát lạnh của sương sáo, của nước đường cứ thế mà lan tỏa khắp đầu lưỡi, khắp cơ thể, xua đi hết cái nóng oi ả giữa trưa.
Lưu Trân

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …

Bản đồ tỉnh Gia Lai

Nuôi gà thảo mộc ở Định Quán

Nuôi gà thảo mộc, hay còn gọi là thảo dược, khác với những mô hình nuôi khác ở chỗ người nuôi bổ sung vào khẩu phần thức ăn nhiều loại thảo dược tốt có lợi cho sức khỏe của gà, góp phần thay thế hoàn toàn các loại kháng sinh và chất kích thích tố tăng trọng thường sử dụng trong quy trình nuôi gà bình thường. Nuôi gà thảo mộc là mô hình chăn nuôi kiểu mới không sử dụng kháng sinh, giúp cho thịt gà có hương vị thơm ngon, đảm bảo sức khỏe cho người tiêu dùng. Bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán) là người tiên phong trong việc nuôi gà thảo mộc ở tỉnh Đồng Nai.

Từ lâu, ngành chăn nuôi gia súc, gia cầm đã hướng tới nền chăn nuôi sạch, bền vững và xu hướng này trở nên khá phổ biến trên thế giới. Nắm bắt được xu thế đó và nhận biết nhu cầu thị trường luôn ưu tiên sử dụng sản phẩm sạch, chất lượng, từ năm 2011, bà Cao Thị Ten đã tiến hành nuôi thử nghiệm lứa gà thảo mộc đầu tiên.


Trang trại nuôi gà thảo mộc của bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai).


Cây…