Chuyển đến nội dung chính

Coco, lãng mạn hồn quê…

PHÙ SA LỘC –  
Phú Ân là một làng quê hẻo lánh với vườn ruộng xanh mát thuộc xã Trung Nghĩa, huyện Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long. Thế nhưng ở nơi vắng vẻ này lại có khu nghỉ dưỡng vừa như một điểm du lịch sinh thái, vừa như một khách sạng hạng sang. Đó là Coco Riverside Lodge.
1Đẹp ánh bình minh trên sông.
Với chuyến đi chơi nơi đây trong vòng hai ngày một đêm, du khách như được đắm mình trong khung cảnh thôn quê êm ả và thư thả trong gian phòng nghỉ đậm chất Nam bộ. Đó là một sản phẩm du lịch kết hợp giữa giao lưu văn hóa bản địa và lưu trú qua đêm.
Rời quốc lộ 53 ở Giồng Ké vào buổi trưa, nhẩn nha đạp xe trên con đường làng dài 10 km, bạn bắt đầu trải lòng mình với nhiều cảm giác lạ lẫm, thú vị. Những cánh đồng vàng ửng mùa lúa chín, những hàng dừa xanh mát trĩu trái, lướt qua bạn là từng tốp học sinh líu ríu chuyện trò trên đường đến trường, dọc theo một bờ kinh xanh dòng nước chảy với những chiếc xuồng thong thả buông câu…
Ghé thăm đình, miếu là tham quan nơi sinh hoạt văn hóa, tín ngưỡng quan trọng trong đời sống cư dân Nam bộ. Đình Phú Nhuận là một trong các ngôi đình nổi tiếng của địa phương – nơi thờ cúng các vị tiền hiền khai cơ, hậu hiền khai canh. Rồi miễu Bà Chúa Xứ là ngôi miếu có niên đại trên 200 năm, lớn thứ nhì vùng đồng bằng sông Cửu Long. Đến đây, trong bạn sẽ tràn ngập những nghĩ suy về một tín ngưỡng dân gian lâu đời. Cũng lâu đời như vậy là cây da trên 220 tuổi, góp phần tạo nên sự linh thiêng, huyền bí của miếu Bà.
2Yên ả là nét đặc trưng của Coco Riverside Lodge.
Tham quan các cổ tích địa phương xong, bạn sẽ đặt chân xuống chiếc xuồng nhỏ. Với chiếc dầm trong tay, bạn sẽ điều khiển xuồng xuôi theo dòng nước, thả hồn với mây trời bàng bạc, với hàng dừa nước oằn lá ven bờ tha thướt như mái tóc vờn lay. Đời sống sông nước cuốn bạn vào với nó. Nhã hứng, bạn tự tay mình nắm miệng chài, quăng một vòng tròn đẹp mắt trùm lên mặt sông. Sau đó bạn kéo miệng chài lên, bắt những chú cá ướt rượt nước trong niềm hân hoan của riêng mình. Cũng có khi bạn theo chân các ngư dân đặt lờ, đặt lọp, giăng câu, trải nghiệm cảm giác của ngư phủ mà xao xuyến tâm hồn.
Chiều xuống, bạn thong thả dạo bước trên đường làng đến nhà cô Tư Chiến. Cô Tư sẽ hướng dẫn bạn cách nấu một số món ăn rặt ri Nam bộ. Các món ăn này cũng là bữa cơm tối dành cho bạn. Lao động tạo ra món ăn sẽ khiến bữa cơm thêm đậm đà khẩu vị và là kỷ niệm đẹp.
Hoàng hôn nhuộm đỏ cánh đồng làng rồi bầu trời dần sẩm tối. Trong ngôi nhà thanh vắng, ánh điện chợt tắt, rồi có ánh sáng lập lòe từ năm sáu cây rọi mù u. Rọi mù u nhắc nhớ bạn về một thời xa xưa, thuở người dân đi khẩn hoang mở đất. Họ đã cần cù sáng tạo, tìm nhặt những trái mù u chín già, đập bỏ vỏ, giã nhuyễn ruột quết với trái bông gòn tách bỏ vỏ thành một mớ bùi nhùi. Sau đó quấn mớ bùi nhùi này vào thanh tre cỡ bốn tấc, chừa một tấc làm nơi cắm. Trong ánh sáng rọi mù u, các nghệ nhân đờn ca tài tử sẽ trổ tài phục vụ bạn những bài bản vọng cổ với ngón đờn điêu luyện cùng giọng ca mùi mẫn. Tiếng nhạc lời ca hòa quyện nhau trong âm sắc ngọt ngào quyến rũ.
Đờn ca tài tử là đặc sản nghệ thuật dân gian của Nam bộ. Theo truyền thuyết, thuở xưa, người dân Ngũ Quảng là những lưu dân đầu tiên theo lệnh chúa Nguyễn vào khai phá vùng đất phương Nam. Trong số họ có nhiều người vốn là giáo phường nhạc lễ của triều đình Huế. Sau những giờ lao động mệt nhọc, họ ôm đờn tìm đến nhau, cùng tấu lên những khúc nhạc như là một hình thức để thư giãn.
Kết thúc buổi đờn ca tài tử là bữa ăn tối. Sau đó, trong bóng đêm làng quê yên ả, bạn sẽ lần từng bước trong ánh đuốc lá dừa chập chờn soi lối. Đuốc lá dừa cũng là nét văn hóa miệt vườn tồn tại khá lâu trong quá khứ của các vùng miền châu thổ sông Cửu Long.
Về tới nhà nghỉ Coco Riverside Lodge là bạn thực sự hòa mình vào không gian vừa dân dã vừa hiện đại. Nhà nghỉ được thiết kế dựa theo ngôi nhà truyền thống của người Việt. Nó bao gồm hành lang, phòng khách, phòng ngủ, nhà vệ sinh, bếp nấu ăn, tủ chén và ban công phía sau sông. Căn nhà được xây dựng bằng tre, lá và gỗ là chủ yếu. Với diện tích 100 m2 nhưng chỉ duy nhất có 1 phòng ngủ nhằm tạo sự riêng tư, độc lập và thoải mái cho bạn.
Sự tiện nghi của mỗi căn nhà đó chính là phòng ngủ có máy lạnh, tủ lạnh, Wi-Fi miễn phí, trà, cà phê, bình đun sôi siêu tốc, bánh ngọt và nước suối đầy đủ trong phòng như một khách sạn hơn 3 sao thực thụ. Ngủ một giấc đẫy đà, sáng ra, bạn sẽ tự tay thực hiện món ăn sáng mình yêu thích với sự hướng dẫn của đầu bếp nơi đây.
Một hoạt động không thể thiếu trong tour du lịch này là bạn được đưa ra đám dừa nước. Hướng dẫn viên sẽ chỉ cách chặt lá dừa sao cho đúng, cho đẹp, cách chẻ hom, đặc biệt chằm lá và lợp nhà như thế nào. Nếu có thời gian, tại nhà nghỉ, bạn có thể rèn luyện thể lực bằng cách đạp xe trên nước, là hoạt động thể thao nhằm thư giãn và thay đổi không khí vui tươi cho cả nhóm. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể vừa đọc sách tại ban công phía sau hoặc ngắm xuồng ghe đi qua lại trên sông.
Trong khuôn viên của nhà nghỉ, cách sắp đặt, trang trí đậm nét mỹ thuật. Những giỏ hoa treo làm từ nửa trái dừa khô, những rá, rổ, câu, chài, lưới giăng đặt bên hông nhà, chiếc cầu khỉ, đụn rơm, những mương nước quanh nhà nghỉ đặc kín bèo hoa dâu, nổi lên trên là những đóa sen, đóa súng đỏ hồng bên những cánh lá xanh mướt, những thân dừa vươn cao tàn xòe bóng mát bao quanh… Tất cả cũng đủ làm bạn mê đắm. Một khung cảnh yên bình, lãng mạn giữa làng quê hẻo lánh!

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …