Chuyển đến nội dung chính

Rủ nhau đi ăn Phở Mặn Gầm Cầu

Sao mà quên được khi thịt lõi nó ngon đến thế, miếng nào cũng quắn lại như tiếng tai lợn, nâu hồng chấm gân trắng, giòn mà mềm, ăn ngon lịm chân răng. Thịt chín nó thơm thế, miếng nào vẫn ra miếng ấy, đồ sộ trong nồi, nhưng khi ăn thì tan trong miệng, nồng nàn, ấm áp. Thịt gân đủ dừ, mà vẫn đủ giòn, ăn sướng cái miệng.

Quán nằm trên phố Gầm Cầu, đầu ra Hàng Giấy.
Phở Mặn đóng đô ở phố Gầm Cầu, cũng có thể tính là 34 Hàng Giấy. Thỉnh thoảng, đang ngồi ăn phở thấy ầm ầm trên đầu, ngẩng lên là cả một đoàn tàu đang chạy qua đoạn đường sắt trên cao để vào ga chính. Cũng thỉnh thoảng, tàu dừng lại một tăng, người ra người vào nhốn nháo… Nghe mà giống cảnh phố lao động trong truyện xưa nhỉ, nhưng có sao, lâu rồi, mới được cái cảm giác thong thả bình yên ăn phở ngắm tàu.

Phở Mặn, có bà chủ là bà Hà Méo, gọi là Hà Méo vì bà bị tai biến một trận, giờ cái miệng lệch sang bên. Tai biến chỉ dám để lại một di chứng ấy, còn thì bà vẫn nhanh nhẹn, minh mẫn và độc quyền lắm. Con cái, người làm trong nhà, ghê gớm đến đâu, cũng phải nghe bà răm rắp; mọi chi tiêu trong nhà, mọi hoạt động của tập đoàn hợp tác xã ăn uống nhà bà; đều do bà một tay quyết hết.

Đến đây dừng lại nói qua về cái gọi là tập đoàn hợp tác xã: Buổi sáng Phở Mặn, buổi trưa bún chả, buổi tối bò nầm nướng. Mà “chống chỉ định” là món nào cũng dễ gây nghiện. Tuy nhiên, chỉ có một vấn đề, thỉnh thoảng sẽ chỉ có nguyên mỗi phở sáng, không bún chả trưa, thậm chí không bò nầm tối, bởi bà Hà Méo “nổi hứng” không- muốn-cho- bán. 

Mà bà đã không cho, thì hai “bà chủ con” là con gái và con dâu bà đều bó tay, thở dài bảo khách: Hôm nay bà không cho bán. Bà- không chỉ là người đứng bếp làm từng bát phở cho khách. Mà bà- còn là người trực tiếp 10 giờ mỗi sáng ướp thịt cho món bún chả buổi trưa, ướp thịt cho món bò nướng buổi tối. Oai vệ, bà ngồi trước cái chậu to, đổ thịt vào, cùng một bát nước hàng chưng đặc sánh, cùng sả băm nhuyễn, cùng gia vị, đường, tiêu. Thỉnh thoảng dùng bàn tay mạnh mẽ đảo thịt từ dưới lên trên, miếng thịt bóng mượt, nhìn đã biết là sẽ ngon rồi.

Bà Hà Méo đứng bếp bán phở từ 5 giờ 30 tới 12 giờ, thậm chí 12 giờ 30 mỗi ngày. Hàng của bà có phở tái, phở lõi hoa, phở lõi thịt dừ, phở lõi gân… Giá từ 50.000 đồng tới 80.000 đồng. 
Phở lõi tuyền lõi thửa, ngon giòn ngọt.
Nhưng, cái mức giá có niêm yết ấy cũng vẫn “du di” được. Như thể, nếu bạn là một người lao động, người bán hàng rong xuề xoà vào, bà Hà Méo có thể làm bát 40.000 đồng, khi đó sẽ không cao hơn mấy giá phở ngoài đúng không. Nhưng, nếu bạn là người “mồm cao, dạ dốc”, thì bát phở là 100.000 đồng (nhiều thịt), cộng 10.000 đồng quẩy, cộng 3.000 nước trà. Hết bao nhiêu thì bạn đọc tự cộng nhé.

Nói mãi, vẫn chưa nói đến việc chính, vì sao Phở Mặn của bà Hà Méo lại đi vào bản đồ phở của Hà Nội. Vì, nó đặc biệt- tất nhiên rồi. Vì nó ngon- tất nhiên rồi. Vì nó khó quên- tất nhiên rồi.
Phở thêm gân, thịt dừ, thức nào cũng "đỉnh".
Sao mà quên được khi thịt lõi nó ngon đến thế, miếng nào cũng quắn lại như tiếng tai lợn, nâu hồng chấm gân trắng, giòn mà mềm, ăn ngon lịm chân răng. Thịt chín nó thơm thế, miếng nào vẫn ra miếng ấy, đồ sộ trong nồi, nhưng khi ăn thì tan trong miệng, nồng nàn, ấm áp. Thịt gân đủ dừ, mà vẫn đủ giòn, ăn sướng cái miệng.

Sao mà không nhớ đời được khi nước nó mặn thế, mặn đến mượt cả ra, mặn đến ngỡ ngàng cả mồm ra. Mặn đến nếu ở nhà mà nấu món gì mặn thế, ăn chửi là cái chắc. Nhưng ở đây là phở Mặn, nên đừng có nghĩ mặn là hỏng, mặn là nấu vụng. Mà mặn là hương vị, là đặc trưng, là bản sắc, là hồn cốt.

Mặn lần đầu ăn phát sốt, phát sốc, phát hoảng là khác. Mặn lần sau dám quay lại thì ăn phát ngỡ, phát ngàng. Mặn lần sau nữa quay lại thì là ăn phát nghiện, phát thèm. Và thế là xong, tuần nào cũng qua đây “đóng họ” như cách gọi của cư dân mạng.

Một bát phở, bánh phở dầy, dai. Một bát phở thịt tái, thịt lõi trần tới. Một bát phở chan oà vào muôi nước to, mỗi muôi vừa đúng 1 bát phở. Sau đó mới là một nhúm hành, rau thơm thái nhỏ thả lên trên.

Thơm lắm, cái mùi nước phở quyện mùi thịt tái quyện mùi rau thơm. Bốc lên theo thìa nước. Cho vào miệng, ngoài cái cảm giác mặn, tất nhiên sâu thẳm vẫn là cảm giác ngọt của nước dùng được ninh đẫy xương đẫy thịt dừ ngon quá là ngon; nên khiến cảm giác mặn không bao giờ là tất cả. Chưa kể thịt là lõi thửa, trăm miếng như một, giòn mềm ngọt thơm. Đứa nào dám đưa thịt vớ vẩn cho bà Hà Méo, mai bà tế cho, bà từ mặt cho- thì khốn. Nên đố đứa giao thịt nào dám làm bậy. Chưa kể nhé, bà Hà Méo còn có riêng 1 người huấn luyện chỉ để thái thịt lõi, thịt tái, miếng nào cũng mỏng đều như miếng nào, trăm miếng như một miếng.

Bát phở to, ăn no đẫy, ăn sáng tầm tà tà 10 giờ thì coi như bỏ luôn bữa trưa. Mà thực ra, nếu có thời gian, nên ăn sớm hơn 10 giờ nhé, đảm bảo nước phở có ngon hơn, thịt có đủ loại để chọn hơn, rau thơm có xin thêm một đám cũng không bị từ chối. Ăn muộn, trâu chậm uống nước đục, mọi thứ cũng giảm đi một chút, dù ngon thì vẫn là ngon.

Bà Hà Méo bán hàng cần mẫn, đôi khi lặng im tới lạnh lùng, người nhà, người làm có hỏi có nói cũng chả thèm trả lời. Nhưng cũng có lúc, bị chạm nọc chuyện gì, bực mình, chửi suốt thôi, chửi to không thèm giấu diếm, chửi cho đứa bị chửi rát mặt không còn lỗ nào chui. Nhưng xong là xong, không nhắc lại. Tính bà, có phần “nam tính” như thế.

Bà Hà Méo, vì thế cũng là thứ đặc trưng, như cái phở đặc trưng của bà. Sợ nhất bà ốm, là phở nghỉ, mà thế sẽ nhớ lắm. Sợ nhất bà ốm, bà chán, là bún chả trưa cũng nghỉ, mất luôn hàng bún chả ngon nhất nhì đất Kinh kỳ. Ngày ngày tới gọi phở, tiếp xúc người phục vụ là chính, nhưng vẫn phải nhìn thấy bà, ở sau cái tủ kính trắng trong, sau cái đĩa thịt tái hồng ửng, cạnh cái nồi nước dùng bốc khói nghi ngút, mới thấy an tâm mà cúi xuống bát phở, húp một thìa đầu nóng rát lưỡi, chiêu thìa tương ớt thửa, thìa dấm ngâm khá đặc trưng có nhiều vị ngọt kèm vị chua cho “hoà đồng” với nước dùng mặn; hoặc trái quất xanh- ở đây tuyệt nhiên không ăn chanh. Và sau đó móc túi ra trả tiền, hơi buốt ruột một tí.

Tuyết Anh/ Báo Tin Tức

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …

Nghề đắp phù điêu ở Thạch Xá

Là vùng đất nổi tiếng với những nghề thủ công truyền thống, xã Thạch Xá (huyện Thạch Thất, Hà Nội) còn được biết đến là nơi có những người thợ đắp phù điêu tài hoa. Những người thợ Thạch Xá được nhiều người biết đến qua công việc phục chế, tân tạo nhiều công trình văn hóa tâm linh ở Việt Nam. Theo nghệ nhân Nguyễn Văn Tuấn, một trong số người giữ gìn và phát triển nghề đắp phù điêu của Thạch Xá thì nghề đắp phù điêu có lịch sử cách đây khoảng 200 năm. Là người theo bố học nghề từ năm 13 tuổi, nghệ nhân Nguyễn Văn Tuấn với tài năng và kinh nghiệm hơn 40 năm đã trực tiếp thiết kế, phục chế, tôn tạo hàng trăm tác phẩm tại các công trình di tích lịch sử, văn hóa tâm linh được Nhà nước xếp hạng. Trong đó, tiêu biểu là phục chế đầu đao (chùa Tây Phương, Thạch Thất), đắp nổi Rồng chầu mặt nguyệt (chùa Thầy, Quốc Oai), phục dựng con giống cổ chùa Sóc Sơn, xây cột trụ và đắp hoa văn con giống tại chùa Hòe Nhai, một trong những di tích kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội...

Xơ giấy dó (còn gọi …

Nuôi gà thảo mộc ở Định Quán

Nuôi gà thảo mộc, hay còn gọi là thảo dược, khác với những mô hình nuôi khác ở chỗ người nuôi bổ sung vào khẩu phần thức ăn nhiều loại thảo dược tốt có lợi cho sức khỏe của gà, góp phần thay thế hoàn toàn các loại kháng sinh và chất kích thích tố tăng trọng thường sử dụng trong quy trình nuôi gà bình thường. Nuôi gà thảo mộc là mô hình chăn nuôi kiểu mới không sử dụng kháng sinh, giúp cho thịt gà có hương vị thơm ngon, đảm bảo sức khỏe cho người tiêu dùng. Bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán) là người tiên phong trong việc nuôi gà thảo mộc ở tỉnh Đồng Nai.

Từ lâu, ngành chăn nuôi gia súc, gia cầm đã hướng tới nền chăn nuôi sạch, bền vững và xu hướng này trở nên khá phổ biến trên thế giới. Nắm bắt được xu thế đó và nhận biết nhu cầu thị trường luôn ưu tiên sử dụng sản phẩm sạch, chất lượng, từ năm 2011, bà Cao Thị Ten đã tiến hành nuôi thử nghiệm lứa gà thảo mộc đầu tiên.


Trang trại nuôi gà thảo mộc của bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai).


Cây…