Chuyển đến nội dung chính

Có một cao nguyên mướt xanh trên trập trùng đá xám Hà Giang

(Emdep.vn) - Hà Giang dù có đến bao lần, đi qua bao mùa vẫn cứ có một sức quyến rũ đến kỳ lạ. Nếu như mùa đông, mảnh đất địa đầu Tổ quốc tràn một màu xam xám thì sang hè, cảnh vật lại bừng lên sức sống với một màu xanh mướt mắt.
Đã bao lần lên vùng cao Hà Giang, đi mòn chân mỏi gối với những mùa cúc cam, mùa tam giác mạch lại đến mùa đào phai, tôi đã nhủ lòng “không đi nữa, giành sức cho những miền đất mới lạ hơn”. Ấy thế mà cứ như người ham rượu, uống phải cái hơi men lá vùng cao là chẳng thiết tha bất cứ vị men nào khác, cứ như là lãng du, đôi chân lại bất chợt đưa tôi đến Hà Giang vào một ngày chớm hạ bát ngát xanh...
Chưa vội lên vùng cao Đồng Văn, Mèo Vạc, ngày đầu tiên tôi thăm thú những vùng đất ven thành phố Hà Giang. Lấy Thành phố Hà Giang làm tâm, các xã Phú Linh, Kim Linh, Cao Bồ, Nà Thác, Phương Thiện, Phương Tiến, Phương Độ, Đạo Đức đều chỉ cách thành phố khoảng 10 - 20km, nhưng lại mang một hương vị vùng cao đậm đà, khó lẫn.
Dường như bụi thị thành chưa hề lan tới những vùng thung lũng nép mình bên sườn núi này. Dân cư ở đây vẫn giữ nguyên tập quán ở nhà sàn, mặc váy áo truyền thống, cấy lúa trên ruộng bậc thang, trồng rau, gieo ngô trên nương... Tháng 4, mạ non mơn mởn, bãi ngô xanh rì, núi xanh thăm thẳm tạo nên một cảnh sắc vừa hoang liêu, vừa thanh bình.
Trên chặng đường lang thang, tôi vô cùng thích thú khi phát hiện ra những rừng cây lúc lỉu quả dại, hoa leo, những bụi mâm xôi, đùm đũm chín mọng ngọt ngào
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Ngày thứ 2, chinh phục chặng đường Hà Giang - Đồng Văn với một lịch trình "vui đâu chơi đó". Không vướng bận về thời gian, tôi phát hiện ra nhiều điều thú vị mà những hành trình trước đã lỡ làng bỏ qua. 
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Tôi thấy yêu những dòng sông nơi đây, thanh khiết, yên bình, xanh ngăn ngắt. Có lẽ Hà Giang là một tỉnh hiếm hoi, đến ngày nay vẫn còn giữ được dòng nước thượng nguồn trong sạch. Đương mùa cạn, dòng sông ánh lên những sắc xanh ngọc bích, trong đến nỗi soi tỏ từng viên sỏi, từng đám rong rêu mượt mà dưới lòng sâu.
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Đường lên Đồng Văn, qua địa phận thôn Hòa Bắc của xã Thuận Hòa, xã Minh Tân có rất nhiều cảnh sông nước rất đẹp, sơn thủy hữu tình.
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Bạn đừng quên check in với những dòng sông xanh màu ngọc, những cây cầu gỗ duyên dáng, đừng bỏ lỡ niềm vui được nghịch ngợm, đằm mình dưới những dòng nước đầu nguồn thanh khiết, mát lạnh tận tim gan. 
Thi thoảng ở những sạp hàng nhỏ ven đường, người ta vẫn bán những xâu cá suối, cá sông nướng thơm giòn. Những con cá đục, cá bống hầu hết đều không lớn lắm, chỉ cỡ bằng ngón tay, được người dân xóc muối, hơ qua lửa, xiên que hoặc bọc lá chuối đem bán cho khách qua đường. Không phải lúc nào cũng may mắn mua được cá suối, nhưng ai đã được thưởng thức đều rất thích thú với loại cá giòn tan, chắc nịch, vừa dai vừa ngọt ấy.
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Nếu mùa đông, màu sắc đặc trưng của Hà Giang là màu xám, thì tới mùa hè, du khách sẽ rất ấn tượng với những cung bậc của màu xanh. Vào hạ, Hà Giang lại như được khoác lên mình một tấm áo mới -  tươi non, tràn trề sức sống. Sau vài cơn mưa đầu mùa ướt đẫm, cỏ cây như bừng tỉnh dậy, trồi mình qua những khe đá, đội đá mà sinh sôi, tạo nên những mảng xanh non thật vui mắt.
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Đến Hà Giang lúc trời chớm hạ, chạy xe trên cung đường Hạnh Phúc, thưởng thức cảnh sắc êm đềm của đất trời, ai mà không cảm thấy hạnh phúc lâng lâng?
Đến thăm Cột cờ Lũng Cú, đèo Mã Pì Lèng, sông Nho Quế, phố cổ Đồng Văn, thung lũng Sủng Là, thị trấn Phó Bảng... những địa danh tuy không có gì là lạ đối với những người yêu Hà Giang, ấy vậy mà vào hạ, nhiều du khách vẫn thấy bất ngờ, lạ lẫm, choáng ngợp. 
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Không còn dấu vết của những núi đá khô cằn, lạnh lẽo, những mảng rừng sương da diết buồn, những dải hoa tím hoang hoải tím thẫm miền biên cương, khắp nơi bây giờ chỉ rợp một màu xanh: Xanh núi, xanh rừng, xanh sông nước, xanh bầu trời, xanh nương ngô, rừng cọ, đồi chè, ruộng lúa...
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Có một cao nguyên mướt xanh trên chập chùng đá xám
Thăm thú hết một vòng các cảnh đẹp Hà Giang, cả những góc có tên trên bản đồ du lịch lẫn những góc ít du khách đặt chân, tôi ngồi trên một hẻm núi cao với góc nhìn lý tưởng xuống thung lũng dưới chân. Nơi đó, ngày qua ngày đang ánh lên một sắc xanh no ấm, hạnh phúc, bình dị. Lòng tự nhủ chẳng biết phải đi thêm bao nhiêu lần nữa mới thưởng thức được hết nét đẹp của xứ này. Tôi lại bị đánh mất trái tim rồi, Hà Giang ơi!
  Một số kinh nghiệm du lịch Hà Giang mùa hè:
- Luôn mang theo áo ấm, khăn quàng. Dù ban ngày nhiệt độ có cao, nhưng đêm xuống thời tiết vùng cao sẽ trở lạnh đột ngột.
- Mang theo thuốc chống côn trùng. Nếu đi xe máy thì nên  đội mũ có kính hoặc đeo kính mát vì mùa hè có rất nhiều loại côn trùng bay trong không trung, rất dễ bay vào mắt.
- Mùa hè Hà Giang có rất nhiều cảnh quan sông, suối, thác, ao, hồ đẹp tự nhiên, hùng vĩ bạn đừng nên bỏ lỡ, trong đó đẹp nhất phải kể đến Thác Tiên, thác Thí (Xín Mần), hồ Noong (Vị Xuyên), thác số 2, số 6 (thành phố Hà Giang), suối nước khoáng Quảng Ngần, Thanh Hà (Vị Xuyên), hồ thủy điện Thuận Hòa, Nậm Mu, Bắc Mê...
- Mùa hè lên vùng cao có rất nhiều loại hoa quả đặc sản để thưởng thức và mang về làm quà như đào, mận, mơ, me chát, lê mắc cọp... 
L.S

    Nhận xét

    Bài đăng phổ biến từ blog này

    PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

    Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
    Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
    đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
    thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
    eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
    (bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
    phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

    CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

    Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

    Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

    Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

    Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …