Chuyển đến nội dung chính

Dinh thự cổ trên cao nguyên đá

Trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam, Pu Péo là một trong những dân tộc có số người ít nhất. Thế nhưng trong lịch sử, người Pu Péo từng xây nên một dinh thự to lớn.
DInh-co (1)Cổng ngoài của “lâu đài Pu Péo”
Dân tộc Pu Péo ở nước ta hiện gồm khoảng 900 người và chỉ phân bố trên địa bàn tỉnh Hà Giang. Nơi đây, xã Phố Là (thuộc huyện Đồng Văn) có cộng đồng người Pu Péo với vài trăm nhân khẩu, được xem là nơi họ sống tập trung đông nhất.
Tại xã biên giới vùng cực bắc này, người Pu Péo còn giữ được những phong tục đặc sắc. Mỗi năm, họ tổ chức một lễ cúng thần rừng để cầu mong quanh năm mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt và họ còn dùng trống đồng trong những nghi lễ cổ truyền. Tiếng Pu Péo vẫn được sử dụng, trong khi họ nói tiếng phổ thông giỏi hơn rất nhiều nếu so với người Mông cùng sống trong khu vực.
DInh-co (2)Cổng thứ hai tựa vào sườn núi
DInh-co (3)Bậc thềm lên nhà vẫn còn nguyên
DInh-co (4)
DInh-co (5)Hoa mận mùa xuân nở bên những tường nhà trình bằng đất núi
Xa xưa, người Pu Péo ở nhà sàn, nhưng ngày nay bà con hầu như chỉ sống trong những ngôi nhà trình tường vốn rất phổ biến trong cộng đồng các dân tộc Mông, Dao, Tày ở vùng cao nguyên đá Hà Giang. Dinh thự mà chúng tôi muốn nói cũng nằm ở Phố Là, trong một thung lũng giữa hai sườn núi và ở ngay bên đường đi; đúng hơn, đó là một phế tích với những bức tường đá, sân đá, lối đi bằng đá và những tường nhà trình bằng đất sét nay đổ nát trong cỏ lá hoang tàn.
Một ông già quắc thước tên là Củng Díu Pháng, nguyên là thiếu tá, Phó chỉ huy trưởng phụ trách chính trị của Huyện đội Mèo Vạc, Hà Giang, nay nghỉ hưu sẽ niềm nở tiếp đón khách vào thăm nhà. Ông chính là con cháu của dòng tộc họ Củng, chủ nhân của tòa dinh thự kiên cố dựng trên diện tích khoảng 1.000m2.
Ông kể rằng đời bố và đời ông của ông đã sống ở dinh thự bằng đá này. Nó được dựng cách đây khoảng một trăm năm, do những người thợ bên Trung Quốc sang làm mướn với giá nhiều chục lạng bạc. Đó là một ngôi nhà trình tường lớn, có hai tầng, khung bằng gỗ nghiến, bên trên lợp ngói máng. Kèm theo là những công trình nhỏ hơn.
Bao quanh dinh thự là bức tường đá dày đến 50cm, ghép bằng những khối đá xanh đục đẽo rất vuông vắn, phẳng phiu. Trải qua mưa nắng và chiến tranh nên các ngôi nhà đã dần đổ nát. Tuy nhiên, nhiều đoạn của bức tường đá nay vẫn còn nguyên, trong đó có hai cổng vòm trổ qua tường, một hướng ra đường, một nhìn vào núi.
Một khoảng sân đá khá rộng với những bậc thềm lên nhà vuông vắn cũng nguyên vẹn hoàn toàn. Những bức tường trình bằng đất núi giờ đây long lở và được cơi nới thành những ngôi nhà bình thường. Lần theo những dốc đá nham nhở mọc đầy cỏ dại, ta có thể gặp mấy con nghê đá to đang lăn lóc đâu đó. Trong một góc tối tình cờ, có thể thấy một bộ bàn ghế đã hàng trăm năm tuổi, nay đen bóng, hoặc một ban thờ cũng cũ kỹ và bí ẩn như thế.
DInh-co (6)Chiếc ban thờ có tuổi hơn một trăm năm, nay vẫn còn thiêng?
DInh-co (7)Đá xếp dọc lối đi
DInh-co (8)Dấu vết văn hóa nơi cánh cửa dán tranh tết vẽ hình Quan Công đã phai màu
DInh-co (9)Con nghê đá đã qua “thời oanh liệt”…
Nằm trên một cao nguyên đá bí ẩn, nơi sắp được công nhận là “Công viên địa chất toàn cầu”, những dấu vết văn hóa như Dinh họ Vương ở Sà Phìn, Phố cổ Đồng Văn… đã và đang có kế hoạch tôn tạo. ngoài ra, trên cao nguyên đá còn khá nhiều những ngôi nhà cổ có tuổi hàng trăm năm cũng rất đáng được quan tâm. Đặc biệt, với dấu vết khá hoành tráng của một dinh thự gắn với một dân tộc như Pu Péo, việc phục dựng di tích này có thể là một điều hữu ích.
 Bài & ảnh: Lưu Quang Phổ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …