Chuyển đến nội dung chính

Dinh thự cổ trên cao nguyên đá

Trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam, Pu Péo là một trong những dân tộc có số người ít nhất. Thế nhưng trong lịch sử, người Pu Péo từng xây nên một dinh thự to lớn.
DInh-co (1)Cổng ngoài của “lâu đài Pu Péo”
Dân tộc Pu Péo ở nước ta hiện gồm khoảng 900 người và chỉ phân bố trên địa bàn tỉnh Hà Giang. Nơi đây, xã Phố Là (thuộc huyện Đồng Văn) có cộng đồng người Pu Péo với vài trăm nhân khẩu, được xem là nơi họ sống tập trung đông nhất.
Tại xã biên giới vùng cực bắc này, người Pu Péo còn giữ được những phong tục đặc sắc. Mỗi năm, họ tổ chức một lễ cúng thần rừng để cầu mong quanh năm mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt và họ còn dùng trống đồng trong những nghi lễ cổ truyền. Tiếng Pu Péo vẫn được sử dụng, trong khi họ nói tiếng phổ thông giỏi hơn rất nhiều nếu so với người Mông cùng sống trong khu vực.
DInh-co (2)Cổng thứ hai tựa vào sườn núi
DInh-co (3)Bậc thềm lên nhà vẫn còn nguyên
DInh-co (4)
DInh-co (5)Hoa mận mùa xuân nở bên những tường nhà trình bằng đất núi
Xa xưa, người Pu Péo ở nhà sàn, nhưng ngày nay bà con hầu như chỉ sống trong những ngôi nhà trình tường vốn rất phổ biến trong cộng đồng các dân tộc Mông, Dao, Tày ở vùng cao nguyên đá Hà Giang. Dinh thự mà chúng tôi muốn nói cũng nằm ở Phố Là, trong một thung lũng giữa hai sườn núi và ở ngay bên đường đi; đúng hơn, đó là một phế tích với những bức tường đá, sân đá, lối đi bằng đá và những tường nhà trình bằng đất sét nay đổ nát trong cỏ lá hoang tàn.
Một ông già quắc thước tên là Củng Díu Pháng, nguyên là thiếu tá, Phó chỉ huy trưởng phụ trách chính trị của Huyện đội Mèo Vạc, Hà Giang, nay nghỉ hưu sẽ niềm nở tiếp đón khách vào thăm nhà. Ông chính là con cháu của dòng tộc họ Củng, chủ nhân của tòa dinh thự kiên cố dựng trên diện tích khoảng 1.000m2.
Ông kể rằng đời bố và đời ông của ông đã sống ở dinh thự bằng đá này. Nó được dựng cách đây khoảng một trăm năm, do những người thợ bên Trung Quốc sang làm mướn với giá nhiều chục lạng bạc. Đó là một ngôi nhà trình tường lớn, có hai tầng, khung bằng gỗ nghiến, bên trên lợp ngói máng. Kèm theo là những công trình nhỏ hơn.
Bao quanh dinh thự là bức tường đá dày đến 50cm, ghép bằng những khối đá xanh đục đẽo rất vuông vắn, phẳng phiu. Trải qua mưa nắng và chiến tranh nên các ngôi nhà đã dần đổ nát. Tuy nhiên, nhiều đoạn của bức tường đá nay vẫn còn nguyên, trong đó có hai cổng vòm trổ qua tường, một hướng ra đường, một nhìn vào núi.
Một khoảng sân đá khá rộng với những bậc thềm lên nhà vuông vắn cũng nguyên vẹn hoàn toàn. Những bức tường trình bằng đất núi giờ đây long lở và được cơi nới thành những ngôi nhà bình thường. Lần theo những dốc đá nham nhở mọc đầy cỏ dại, ta có thể gặp mấy con nghê đá to đang lăn lóc đâu đó. Trong một góc tối tình cờ, có thể thấy một bộ bàn ghế đã hàng trăm năm tuổi, nay đen bóng, hoặc một ban thờ cũng cũ kỹ và bí ẩn như thế.
DInh-co (6)Chiếc ban thờ có tuổi hơn một trăm năm, nay vẫn còn thiêng?
DInh-co (7)Đá xếp dọc lối đi
DInh-co (8)Dấu vết văn hóa nơi cánh cửa dán tranh tết vẽ hình Quan Công đã phai màu
DInh-co (9)Con nghê đá đã qua “thời oanh liệt”…
Nằm trên một cao nguyên đá bí ẩn, nơi sắp được công nhận là “Công viên địa chất toàn cầu”, những dấu vết văn hóa như Dinh họ Vương ở Sà Phìn, Phố cổ Đồng Văn… đã và đang có kế hoạch tôn tạo. ngoài ra, trên cao nguyên đá còn khá nhiều những ngôi nhà cổ có tuổi hàng trăm năm cũng rất đáng được quan tâm. Đặc biệt, với dấu vết khá hoành tráng của một dinh thự gắn với một dân tộc như Pu Péo, việc phục dựng di tích này có thể là một điều hữu ích.
 Bài & ảnh: Lưu Quang Phổ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …

Nghề đắp phù điêu ở Thạch Xá

Là vùng đất nổi tiếng với những nghề thủ công truyền thống, xã Thạch Xá (huyện Thạch Thất, Hà Nội) còn được biết đến là nơi có những người thợ đắp phù điêu tài hoa. Những người thợ Thạch Xá được nhiều người biết đến qua công việc phục chế, tân tạo nhiều công trình văn hóa tâm linh ở Việt Nam. Theo nghệ nhân Nguyễn Văn Tuấn, một trong số người giữ gìn và phát triển nghề đắp phù điêu của Thạch Xá thì nghề đắp phù điêu có lịch sử cách đây khoảng 200 năm. Là người theo bố học nghề từ năm 13 tuổi, nghệ nhân Nguyễn Văn Tuấn với tài năng và kinh nghiệm hơn 40 năm đã trực tiếp thiết kế, phục chế, tôn tạo hàng trăm tác phẩm tại các công trình di tích lịch sử, văn hóa tâm linh được Nhà nước xếp hạng. Trong đó, tiêu biểu là phục chế đầu đao (chùa Tây Phương, Thạch Thất), đắp nổi Rồng chầu mặt nguyệt (chùa Thầy, Quốc Oai), phục dựng con giống cổ chùa Sóc Sơn, xây cột trụ và đắp hoa văn con giống tại chùa Hòe Nhai, một trong những di tích kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội...

Xơ giấy dó (còn gọi …

Bản đồ tỉnh Gia Lai