Chuyển đến nội dung chính

Định vị thương hiệu “Mì quảng Phan Thiết”: Tại sao không?

BT- Nhắc đến “mì quảng” - thì ngay từ cái tên - hẳn ít nhiều đã gợi nên những liên tưởng về quê hương của món ăn này. Đúng vậy, mì quảng đích thị là một món ăn đặc sản nổi danh của vùng đất Quảng Nam - Đà Nẵng. Song, khi nói “mì quảng Phan Thiết”, thì người ta lại ngờ ngợ: Đây là món ăn gì? Có phải là món mì của xứ Quảng được bán tại Phan Thiết? Hay đó là một món ăn… Phan Thiết?
Không thể phủ nhận rằng món mì quảng Phan Thiết có ảnh hưởng nguồn gốc từ món mì của xứ Quảng, qua một quá trình tiếp xúc lâu dài giữa cư dân các địa phương với nhau. Tuy nhiên, tin chắc rằng, người Quảng sẽ cau mày khó chịu khi ăn mì quảng Phan Thiết, cũng như người Phan Thiết đến Đà Nẵng gọi món mì quảng sẽ tròn mắt ngạc nhiên, ủa đây đâu phải mì quảng? Hiển nhiên rồi, vì hai món ăn này về cơ bản rất khác nhau. Dựa trên sự hiện diện phổ biến của mì quảng trong đời sống thường nhật của người dân Phan Thiết như hiện nay, tôi xin được chỉ ra 6 điểm khác biệt cơ bản giữa hai món mì quảng Quảng Nam - Đà Nẵng (QN-ĐN) và mì quảng Phan Thiết.
Thứ nhất - về sợi mì thì mì quảng QN-ĐN có sợi màu vàng hoặc trắng, dẹt, bản to; trong khi đó mì quảng Phan Thiết dùng sợi hủ tíu tươi, trắng, bản nhỏ (có thể kèm vắt mì vàng). Thứ hai, về lượng nước lèo, mì quảng QN-ĐN nước rất ít hoặc chan xăm xắp mặt; ngược lại mì quảng Phan Thiết nhiều nước hơn hẳn, tối thiểu phải ngập mặt lượng mì trong tô. Thứ ba - về thành phần đạm, mì quảng QN-ĐN có thể cho vào tôm, cá, thịt heo, thịt gà, trứng…; nhưng mì quảng Phan Thiết chỉ dùng thịt heo hay thịt vịt (hiếm khi là thịt gà), song tuyệt đối không có nguyên liệu hải sản. Thêm một lưu ý nhỏ, trong gia vị ướp thịt, mì quảng QN-ĐN có dùng củ nén, còn mì quảng Phan Thiết thì không. Thứ tư - về hương vị, mì quảng QN-ĐN có vị đằm, mặn, cay hơn một chút (ảnh hưởng của nền ẩm thực miền Trung) so với mì quảng Phan Thiết vốn nổi trội hơn ở vị ngọt (ảnh hưởng của nền ẩm thực miền Nam). Thứ năm - về món ăn kèm, mì quảng QN-ĐN được dùng kèm với bánh tráng nướng và nhiều loại rau sống khác nhau, còn mì quảng Phan Thiết thì không ăn kèm bánh tráng, và chủ yếu được ăn chung với húng lủi, bèo và giá. Cuối cùng - về màu sắc chủ đạo của món ăn, nếu mì quảng QN-ĐN có màu vàng tươi của nghệ; thì mì quảng Phan Thiết có màu cam đỏ nổi bật của màu dầu điều.
Như vậy có thể thấy rằng, nhiều quán bán mì quảng ở Phan Thiết đều mang chung một hương vị đặc trưng với những đặc điểm kể trên, biến món ăn này trở thành một “đặc sản” riêng - khác biệt và độc đáo. Có những khách du lịch đến từ “thành phố” có cơ hội được ăn món mì quảng Phan Thiết, vì rất ấn tượng với món ăn này, nên đã cố công tìm kiếm món mì quảng Phan Thiết đúng vị ngay tại Sài Gòn để thưởng thức - nhưng rất khó, vì hầu hết các quán ở đây đều là mì quảng QN-ĐN. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, tại TP.Hồ Chí Minh đã có một vài quán mì quảng “chính hiệu” Phan Thiết được thực khách và cả chính những người con Phan Thiết xa quê tìm đến ăn rất đông và khen ngợi về mặt hương vị.
Có phở Hà Nội. Có bún bò Huế. Có cơm tấm Sài Gòn. Vậy tại sao không có mì quảng Phan Thiết? Với những so sánh, phân tích đã trình bày, mì quảng Phan Thiết hoàn toàn có thể được áp dụng một chiến lược định vị thương hiệu để món ăn này có một đời sống riêng, trở thành một trong những đặc sản nổi tiếng của thành phố biển xanh - cát trắng - nắng vàng.
PHÚC THỊNH
Mì quảng ở Mê Pu
BT- Nhiều lần đi công tác ở huyện miền núi Đức Linh đều được bạn bè trên đó dẫn đi ăn mì quảng. Có nhiều quán mì quảng trên đó ăn rất ngon, hương vị đậm đà khiến ai đã ăn một lần đều nhớ mãi, nhất là những ngày mưa phùn lắc rắc như không khí se lạnh cuối năm này.
Mì quảng gà.
Mì quảng Đức Linh ngon vì nó mang đậm hương vị của người Quảng Nam di cư vào vùng đất lành nơi đây. Mới đây, trên đường lên Đa Kai chúng tôi ghé vào quán mì quảng Trang ngay ngã ba Mê Pu quẹo vào một chút, chứng kiến bà chủ quán nấu mì, làm mì, làm cả sợi hủ tiếu khô mới cảm nhận hết cái ngon của món ăn đậm đà tình quê này. Ở Mê Pu người Quảng Nam vào đây sinh sống từ những năm 1970 khá đông và hầu như ai cũng biết nấu món mì quảng. Mọi người thích ăn mì quảng quán Trang vì ăn sợi mì rất ngon, thơm, dai và gà, cá lóc được ướp gia vị đậm đà. Theo chủ quán cho biết, để có món mì quảng ngon mì phải dùng gạo mới xay, khi cắt sợi mì phải dày, to hơn sợi phở, dầu tráng phải là dầu phộng mới thơm dậy mùi. Thịt gà, cá phải tươi sống, gà thả vườn mới dai, săn, ngọt, ướp tiêu tỏi, gia vị, chút nghệ cho có màu vàng… nêm nếm vừa ăn bắc lên bếp tao cho săn thịt lại. Nước nấu cũng rất quan trọng sao cho ngọt vì mì quảng ở đây nước rất ít, sền sệt mới đậm đà chứ không ngập nước như mì quảng ở dưới Phan Thiết. Rau ăn mì quảng gồm cải non, bắp chuối, thêm ít rau thơm khác…cộng với bánh tráng nướng bẻ vào. Tô mì vắt thêm miếng chanh, rắc đậu phộng rang…tất cả trộn đều, ai ăn cay cắn thêm trái ớt xiêm hay ớt sừng thì chỉ có mà hít hà, xuýt xoa nhớ mãi. Chị dẫn chúng tôi xem máy xay bột, lò tráng và cả những sợi hủ tiếu khô, có người cũng thích ăn sợi hủ tiếu này với nước mì quảng. Nói là khô nhưng sau khi tráng, cắt sợi xong chỉ phơi cho hơi dẻo dẻo là được. Loại này chị bán 28 ngàn đồng/ký 1 bịch to tha hồ để dành ăn…
Thế đấy, người xa xứ khi đi đâu họ đều mang theo những nét ẩm thực riêng của quê hương mình, nét văn hóa đẹp ấy luôn được bảo tồn và duy trì mãi mãi trong lòng mỗi người con xa quê, mì quảng ở huyện miền núi này cũng vậy.
Thu Thủy

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.