Chuyển đến nội dung chính

Nhà sư bí ẩn và đường thiết côn ma thuật của Võ Đình Tú

Mười năm mất liên lạc với gia đình, Võ Đình Tú đột nhiên trở về. Sau này, ông trở thành một trong bảy võ tướng kiệt xuất của nhà Tây Sơn.

Võ Đình Tú, người thôn Phú Phong, huyện Tuy Viễn. Xuất thân trong gia đình giàu có, ông rất hào phóng, can đảm.
Sách Võ Nhân Bình Định chép rằng năm Võ Đình Tú 14 tuổi, trong thôn bỗng nhiên xuất hiện một nhà sư mặt mày xấu xí, ăn vận rách rưới, thường đến ngồi nơi ngõ nhà họ Võ. Đám trẻ con trong làng hễ trông thấy nhà sư thì kéo nhau đến chọc ghẹo.
Riêng Võ Đình Tú có thái độ rất kính trọng và quý mến nhà sư, thường bưng cơm nước hoặc bánh trái đến cho ông. Nhà sư vui vẻ nhận lấy, nhưng hai người không nói chuyện.
Mọi việc cứ thế diễn ra cho đến một ngày trời nổi mưa to gió lớn, mọi người không ai dám ra đường. Chính trong đêm đó, khi mưa tạnh gió ngừng, người trong nhà không thấy Võ Đình Tú đâu cả, ngoài ngõ nhà sư cũng biệt tăm.
Người nhà đi tìm khắp nơi, nhưng không thấy tung tích. Cho rằng Võ Đình Tú đã bị nhà sư bắt cóc, họ chỉ còn biết thắp nhang cầu trời phật phù hộ.
Mười năm sau, Võ Đình Tú đột nhiên trở về. Lúc này, ông đã là người vạm vỡ, khỏe mạnh. Không ai biết rằng ông là cao thủ võ lâm. Một số cuốn sách viết về ông cũng không thấy đề cập Võ Đình Tú đã đi đâu, học võ thế nào.
Nha su bi an va duong thiet con ma thuat cua Vo Dinh Tu
Quân Tây Sơn ra trận - Tranh minh họa tại Bảo tàng Quang Trung   . Nguồn: Thanh Niên. 
Theo sách Tây Sơn thất hổ tướng, Võ Đình Tú thông thạo đủ mọi loại, từ côn, kiếm, thương, quyền… Tương truyền, ngoài cưỡi ngựa bắn cung, ông còn nổi danh về sử dụng thiết côn.
Khi múa côn giữa trời mưa, người ông không hề dính một hạt nước, một mình có khả năng đánh nhiều người. Khâm phục trước tài năng của ông, nữ tướng Bùi Thị Xuân tặng Võ Đình Tú lá cờ đào thêu bốn chữ vàng "Thiết côn tướng quân".
Trong doanh trướng Tây Sơn, Võ Đình Tú rất tâm đắc với Nguyễn Huệ, được ông thương yêu như ruột thịt. Năm 1778, Nguyễn Nhạc xưng đế, Võ Đình Tú được phong chức thái úy.
Tương truyền, Thị Lang Bộ Lễ Bùi Đắc Tuyên biết Võ Đình Tú có tài nhảy cao nên thường bảo thái tử Nguyễn Quang Toản yêu cầu ông biểu diễn võ nghệ cho xem.
Có lần, Võ Đình Tú cùng Đặng Xuân Phong vào cung bệ kiến vua Quang Trung. Biết rằng đó là hai tướng giỏi đánh côn, Bùi Đắc Tuyên tìm cách mua vui cho thái tử.
Bùi Đắc Tuyên mời hai ông Võ - Đặng đến nhà riêng uống rượu cùng Nguyễn Quang Toản. Tiệc xong, thái tử đòi xem hai vị đại thần đấu côn.
Đuốc được thắp sáng rực cả sân. Đặng Xuân Phong sử dụng côn đồng, Võ Đình Tú dùng côn sắt. Đường côn qua lại nhanh nhẹn, mạnh mẽ, như "rồng bay phượng múa". Gia tướng đến xem chật cả trong lẫn ngoài. Tiếng vỗ tay vang không ngớt.
Sau cuộc đấu côn này, dư luận xôn xao, có nhiều ý kiến khác nhau. Người khen hai vị công thần tài nghệ tuyệt luân, xứng danh "Tây côn lưỡng thần công", người chê bai hai vị đại thần không biết tự trọng.
Lời thị phi đến tai vua Quang Trung. Nhà vua liền trách thái tử và hai vị đại thần Võ, Đặng, rồi cấm Bùi Đắc Tuyên không được bày các trò vui làm mất thể thống các quan đại thần như thế nữa.

Sau khi vua Quang Trung mất, Bùi Đắc Tuyên được sủng ái làm thái sư, mỗi ngày một thêm lộng quyền, triều đình trở nên lục đục.
Để diệt trừ hậu họa, Võ Văn Dũng đã giết Bùi Đắc Tuyên, Trần Quang Diệu kéo binh về để trả thù cho anh vợ. Hai bên sắp đánh nhau thì Võ Đình Tú lấy tình quen thân, xin phép vua Cảnh Thịnh đứng ra hòa giải.
Ông đến gặp Võ Văn Dũng, phân tích sự lợi hại khi hai đại thần chống cự lẫn nhau. Tiếp theo, ông bơi thuyền qua sông Hương, đến An Cựu gặp Trần Quang Diệu phân tích sự chuyên quyền của Bùi Đắc Tuyên sẽ phá hỏng sự nghiệp của nhà Tây Sơn. Nhờ đó, mối bất hòa của hai vị đại tướng được hóa giải.
Trước sự suy yếu của nhà Tây Sơn, Võ Đình Tú vẫn hết mình cống hiến tài lực cho triều đình cho đến khi ông bị phục kích trong một trận đánh với quân nhà Nguyễn và hy sinh trên chiến trường vào cuối tháng 4 năm Kỷ Mùi (1799).
Theo Nguyễn Thanh Điệp/Zing

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …

Bản đồ tỉnh Gia Lai

Nuôi gà thảo mộc ở Định Quán

Nuôi gà thảo mộc, hay còn gọi là thảo dược, khác với những mô hình nuôi khác ở chỗ người nuôi bổ sung vào khẩu phần thức ăn nhiều loại thảo dược tốt có lợi cho sức khỏe của gà, góp phần thay thế hoàn toàn các loại kháng sinh và chất kích thích tố tăng trọng thường sử dụng trong quy trình nuôi gà bình thường. Nuôi gà thảo mộc là mô hình chăn nuôi kiểu mới không sử dụng kháng sinh, giúp cho thịt gà có hương vị thơm ngon, đảm bảo sức khỏe cho người tiêu dùng. Bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán) là người tiên phong trong việc nuôi gà thảo mộc ở tỉnh Đồng Nai.

Từ lâu, ngành chăn nuôi gia súc, gia cầm đã hướng tới nền chăn nuôi sạch, bền vững và xu hướng này trở nên khá phổ biến trên thế giới. Nắm bắt được xu thế đó và nhận biết nhu cầu thị trường luôn ưu tiên sử dụng sản phẩm sạch, chất lượng, từ năm 2011, bà Cao Thị Ten đã tiến hành nuôi thử nghiệm lứa gà thảo mộc đầu tiên.


Trang trại nuôi gà thảo mộc của bà Cao Thị Ten (ấp 2, xã Phú Ngọc, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai).


Cây…