Chuyển đến nội dung chính

Ngắm mây bay đẹp mê hồn trên cổng trời Tà Tổng – Lai Châu

Nguồn: mytour.vn

Tây Bắc, có dăm ba mùa khiến cho khách phương xa phải khắc khoải khi nhớ về. Nào là mùa lúa với những thửa ruộng bậc thang trải dài ngút mắt, mùa hoa rừng với trăm loài thay nhau khoe sắc trong năm, nhưng còn một mùa mà chỉ có những biển mây bồng bềnh, khiến người ta như lạc vào cõi mộng. Tà Tổng là một trong những nơi như thế. Biển mây ở Tà Tổng có cái gì đó hoang sơ, mạnh mẽ giữa núi non trùng điệp và cái khó khăn của một bản làng nằm sâu trong núi.

Là một xã thuộc huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu, được coi là điểm vùng sâu vùng xa của Tổ quốc nên con đường đến với Tà Tổng chẳng dễ dàng gì. Đường chạy dọc sông Đà dẫn đến huyện Mường Tè rất xấu, đá lởm chởm. Ngày nắng thì bùi mù nhưng khi gặp mưa mặt đường được phủ bởi một lớp cháo đất đỏ quạch, trơn trượt chẳng khác gì tử địa của vùng đất Yên Bái như Chế Tạo, Tà Si Láng, Háng Tề Chơ... So với hai năm cách đây thì con đường bị phá hủy trầm trọng hơn, dân cư dọc đường cũng đã di chuyển đến những khu tái định cư. Chỉ một vài năm nữa toàn bộ con đường sẽ ngập trong nước của lòng hồ Thủy điện Lai Châu.

Đến với Tà Tổng, có lẽ phổ biến nhất là chọn con đường từ Mường Lay, qua thị trấn Sìn Hồ đi Tà Tổng, hoặc từ Phong Thổ, qua Pa Tần, tới Mường Tè đi Tà Tổng. Còn rất nhiều con đường khác, nhưng tựu chung lại, chúng đều là những thách thức lớn ngay cả với dân phượt kỳ cựu. 


Thế nhưng, có lẽ chính đoạn đường khó đã làm cho việc đón mùa mây Tà Tổng thêm phần thú vị. Khi mặt trời dần khuất sau những ngọn núi, cũng là lúc những đám mây nhuốm một màu mỡ gà, khắp không gian dường như lắng đọng, chỉ để lại một khung cảnh yên bình, thơ mộng trước mắt.

Tà Tổng còn nghèo lắm. Thậm chí, cách đây chưa lâu, Tà Tổng gần như là ốc đảo bởi giao thông chia cắt, muốn vào đến trung tâm xã, phải  đi bộ 18 km đường núi. Vậy nên việc tiếp thu những thay đổi hiện đại hóa gần như là không thể. Nay Tà Tổng đang cố vươn mình đổi mới, nhưng cũng sẽ phải lâu nữa mới mong cái nghèo, cái đói, cái lạc hậu bị xóa sổ ở nơi này.

Ở độ cao khoảng 1500m so với mặt nước biển, xã Tà Tổng chỉ rộng gần 51,5 ha, giao thông đi lại thuộc hàng khó bậc nhất của huyện Mường Tè. Dân số khoảng 700 hộ với khoảng 5640 khẩu với 4 dân tộc anh em sinh sống, chủ yếu là người Mông, còn lại là người Kinh, Hà Nhì và người Mường, sống tập trung ở 10 bản. Ngày nay, những thay đổi có thể nhìn thấy, bắt đầu từ trung tâm xã Tà Tổng. Bên cạnh những mái nhà lợp tôn, bản Tà Tổng đã khang trang hơn với những ngôi nhà gỗ chắc chắn. Nhiều công trình hạ tầng đang được xây dựng, nâng cấp, như trường THCS, nhà bán trú, nhà công vụ cho giáo viên, trụ sở UBND xã và trạm y tế xã, trạm cấp nước...

Khó khăn là vậy, nhưng Tà Tổng lại được phú cho tiết trời quanh năm luôn mát mẻ, giống như Sapa của Lào Cai, lại có thêm những cảnh quan hùng vĩ hiếm có ẩn mình trong những biển mây như một nàng công chúa ngủ trong rừng.

Mùa mây Tà Tổng xuất hiện vào những tháng cuối năm, khiến cho Tà Tổng đẹp hơn bao giờ hết. Mây trắng xóa một vùng. Mây vờn núi. Mây trùm lên những thân độc mộc trơ trọi giữa cái lạnh mùa đông. Mây len lỏi vào từng ngóc ngách buôn làng.

Tà Tổng không dành cho những vị khách du lịch quen hưởng thụ an nhàn, bởi khái niệm du lịch ở đây là một điều hoàn toàn mới mẻ. Sẽ không có những nhà hàng, khách sạn sang trọng, không có những điểm vui chơi nhân tạo, mà chỉ có con người đơn sơ, mộc mạc, giữa núi rừng hoang dại và những món ăn đậm đà bản sắc dân tộc nơi đây.

Ngắm mây trời Tà Tổng buổi chiều tà và sáng sớm đúng là mãn nhãn với những kẻ yêu thích săn mây. Đắm chìm trong màn mây phủ, tự nấu chút nước sôi để nhâm nhi ly café nóng giữa trời đất vắng lặng, xem lũ trẻ đá bóng trước khoảng sân đất trước cổng trường PTCS Tà Tổng, những bà mẹ địu con lên rẫy… Ta có cảm giác yên bình và thanh thản như ánh mắt trong veo của lũ trẻ hay nụ cười hiền hậu của già làng nơi đây.

Lai Châu dường như chỉ là một tỉnh miền núi phía Bắc nghèo khó, nhưng với những người đam mê du lịch thì nơi đây lại có rất nhiều điểm du lịch hấp dẫn. Vậy thì, nếu đã cất công đến Tà Tổng mùa mây, hãy đừng bỏ qua biển mây của Sìn Hồ, thăm bản làng Pú Đao, quần thể hang động Pu Sam Cap… và đừng quên quay lại Tà Tổng mùa lễ hội để hòa mình vào với lễ hội Gầu Tào của người H’mông, lễ cúng Thánh thạch của người Hà Nhì… và thưởng thức những món ăn dân dã như lợn cắp nách, cải mèo hay nhâm nhi chút rượu thơm mùi lúa của vùng cao Tà Tổng./.
 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …