Chuyển đến nội dung chính

Tiềm tàng du lịch cánh Tây

Cánh Tây không chỉ có thiên nhiên hào phóng, bao la. Cánh Tây còn ẩn giấu trong lòng đất biết là bao di chỉ của ngàn năm trước. Xa xôi là thời văn hóa Đồng Nai khoảng 3.000 năm, gần hơn thì cũng trên 1.000 năm thời đại hậu Óc Eo. Có cả một ngôi tháp gạch cổ còn đứng vững chãi trên ấp Bình Hòa, Bình Thạnh. Có cả một ngôi chùa Cây Dương – Phước Chỉ đã được phục sinh rực rỡ dưới mặt trời.
Dinh Ông, An Thạnh Bến Cầu
Dinh Ông, An Thạnh Bến Cầu
Xin trở lại với cụm từ cánh Tây. Ở đây chính là ba xã cánh Tây của huyện Trảng Bàng. Với những công dân của các phố phường, miền quê này có lẽ cũng là nơi kỳ thú. Nào kênh rạch, cứ gọi là chi chít, nào cây cỏ hoang sơ xanh ngút, đầy tràn – như chuối nước, cà na, săng máu… và vô số món lá có thể làm vinh danh thêm cho bánh tráng phơi sương Trảng Bàng. Còn ai thú vị với những di chỉ khảo cổ tuổi ngàn năm, xin dừng bước trước tháp cổ Bình Thạnh hoặc hơn hai chục dấu tích gò tháp khác trải khắp các ấp của ba xã cánh Tây như đã kể. Nhưng có lẽ, cũng nên “ăn gian” thêm tí chút, mà nói theo các nhà quy hoạch là “mở rộng liên kết với các không gian văn hóa kế cận”; để gắn thêm vào không gian cánh Tây những Dinh Ông, Bà Đao bên An Thạnh, hoặc mở ra phía Lợi Thuận – Mộc Bài của huyện Bến Cầu.
Buộc phải gắn miền cánh Tây với Dinh Ông thôi, bởi đã thành một thói quen vài chục năm nay. Là các tốp thanh niên, học sinh ngày hè thường rủ nhau về đây làm cuộc hẹn hò kỷ niệm trước ngày chia tay trường lớp cũ. Dinh Ông có chùa, miếu trầm ngâm ngói cũ, lại có rừng cây duối già nua đã mấy trăm năm mà vẫn ngắt xanh thăm thẳm rừng già, vắt vẻo những cụm dây leo khiến ta có thể đánh đu hoặc trèo lên bá cổ bá vai nhau đưa võng.
Dinh Ông cũng có hồ nước thẫm xanh, sâu hút với những ông Phật tượng đứng, ngồi bên bờ tự bao giờ chẳng rõ. Ai muốn nhặt một mảnh kỷ niệm xưa của vùng này, chỉ cần vòng ra mé sau dinh thờ. Thì những mảnh gốm, sành khoảng 3.000 năm tuổi vẫn còn vô số. Kỷ niệm này hẳn sẽ nặng ký hơn là một cánh phượng hồng. Và ngay cả phần gọi là “phi vật thể” vẫn còn nhiều ẩn số ở Dinh Ông. Như chuyện bàn thờ chính trong dinh là bàn lịnh ông Chúa Tàu nhưng ông Chúa Tàu ấy là ai – đến nay vẫn còn bỏ ngỏ. Mà Dinh Ông lại ở ngay cửa ngõ đi vào ba xã cánh Tây.
Con đường vào cánh Tây xưa gọi là hương lộ An Thạnh – Trà Cao sẽ đưa ta rời Dinh Ông để vào một xóm dân cư đầu tiên mang tên là xóm Cà Na. Cô giáo- nhà thơ Xuân Khanh của CLB thơ cánh Tây bảo: trước 1975 xóm thuộc xã Phước Lưu, sau 1975 lại được cắt về ấp Voi, An Thạnh. Bài thơ “Xóm Cà Na” của cô có đoạn: “Bởi ngày xưa/ Bao quanh xóm nhỏ/ Con rạch lững lờ… ôm ấp dãy cà na/ Mưa lũ ngập đồng/ Hay nắng hạn khô lòng rạch/ Cây vẫn xanh, vươn thẳng ngắm mây trôi…”.
Vài ba năm trước, đã tưởng sẽ mất xóm Cà Na ấy. Bởi dân xóm nhỏ ấy ai cũng cắm một tấm biển ghi: bán đất. Hỏi ra mới biết là đang có một dự án những vài trăm ha trùm lên cả xóm Cà Na. May sao sau đó, có tin tỉnh hủy bỏ các dự án treo. Dự án Cà Na bị bỏ. Nên đến nay vẫn còn nguyên xóm ấy và những bảng bán đất cũng không còn nữa. Xóm Cà Na trở lại là xóm Cà Na với con rạch nhỏ mùa khô thường cạn nước và chen chúc những lục bình, chuối nước. Thương nhất là những chiếc cầu lắt lẻo bằng gỗ tre, giờ có thêm bê tông tự đúc, vừa đủ cho một chiếc xe máy có thể đi qua.
Có thể nói sự tiềm tàng cho du lịch ở các xã cánh Tây chính là nhờ cái địa thế rất nhiều kênh rạch. Báo Tây Ninh, ngày 20.7.2016 có bài về Phước Chỉ: – “Chính quyền và nhân dân chung tay xây dựng cầu đường” của tác giả Hải Nam.
Bài ấy kể từ cuối năm 2015 đến nay, các đơn vị và nhà từ thiện, cũng như chính quyền và nhân dân trong các ấp Phước Hội, Phước Trung, Phước Long đã góp sức xây tới 11 cây cầu bê tông toàn cỡ dài trên 30 mét, tải trọng từ 1,5 đến 2 tấn rưỡi. Bài báo cũng cho hay: riêng ở ấp Phước Long đã có tới 10 con rạch, nhân dân trong ấp chung sức xây được 6 cầu với sự giúp đỡ của các mạnh thường quân. Ông Chín Đức- cựu Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã đã chỉ cho xem một trong số các cây cầu Phước Chỉ. Đấy là cầu Phước Trung, do nhóm của CLB Từ thiện Đồng Tâm xây cho vào tháng 9.2012. Biết thêm, chủ chốt của nhóm là một người con Phước Chỉ, vừa là một nhà thơ. Đó là chị Ngọc Mai. Nhóm của chị đã góp cho quê hương tới 6 cây cầu như thế.
Trên đường ra bến Lộc Giang, giữa một trưa nắng rát mà bỗng nhiên mát rượi trong lòng. Rạch Bờ Đắp miên man con nước lửng lơ vàng. Đôi bờ rợp màu trắng bông tràm nước. Cây cầu sơn 2 màu đỏ trắng vạch một dáng cong trên nền bao la trời nước. Dưới cầu, một vỏ lãi chở một người đàn ông, một em bé và một con chó đen vừa mới lướt qua. Đói no gì chưa biết, nhưng cuộc sống đẫm mình giữa thiên nhiên trong veo thế này cũng thật là đáng sống…
Và cũng xin thưa lại, là cánh Tây không chỉ có thiên nhiên hào phóng, bao la. Cánh Tây còn ẩn giấu trong lòng đất biết là bao di chỉ của ngàn năm trước. Xa xôi là thời văn hóa Đồng Nai khoảng 3.000 năm, gần hơn thì cũng trên 1.000 năm thời đại hậu Óc Eo. Có cả một ngôi tháp gạch cổ còn đứng vững chãi trên ấp Bình Hòa, Bình Thạnh. Có cả một ngôi chùa Cây Dương – Phước Chỉ đã được phục sinh rực rỡ dưới mặt trời.
Xã nào cũng còn những ngôi đình trầm mặc và cổ kính, nhưng thú vị nhất có lẽ là đình Phước Chỉ, với những cây quéo cổ thụ hiên ngang, lộng lẫy giữa trời cao. Gần hơn nữa thì vẫn còn những cái tên kèm các câu chuyện kể. Đó là chợ Trà Cao và chợ Rạch Tràm, Phước Chỉ – hai trong bảy ngôi chợ lớn đầu tiên có từ thời Pháp thuộc trên đất Tây Ninh.
Từ ấp Phước Bình có chợ Rạch Tràm xưa, ta có thể đi ra đường 788 xuyên qua Bình Thạnh mà tới cửa khẩu quốc tế Mộc Bài. Đường ấy nay đã đổ mặt bê tông nhựa nên bánh xe lăn cực kỳ êm thuận. Trên đường sẽ còn gặp những cây cầu thơ mộng bắc qua kênh Gò Ngải và Gò Suối – những dòng kênh cũng bát ngát rừng tràm xen lẫn rặng cà na. Nếu qua đây vào độ tháng 5 nắng lửa, sẽ còn gặp mênh mông tím những đồng hoa thuốc lá. Và màu hoa tím rưng rưng như thế sẽ theo ta suốt chặng đường về. Như một lời ước hẹn.
Theo TRẦN VŨ (Tây Ninh Online)

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …