Chuyển đến nội dung chính

Đón cá lúc bình minh Nhân Trạch

TTO - Từ bãi tắm biển Nhật Lệ (TP Đồng Hới, Quảng Bình), theo con đường nhựa ven bờ biển chạy xuyên giữa rừng cây phi lao xanh ngát của mẹ Nghèng, bạn sẽ có cơ hội khám phá nhiều điều mới lạ ở vùng đất chân sóng Nhân Trạch.

Đón cá lúc bình minh Nhân Trạch
Cửa sông Dinh ở Nhân Trạch - Ảnh: L.GIANG
Xã biển Nhân Trạch (huyện Bố Trạch, Quảng Bình) vốn dĩ rất bình lặng. Nhưng từ tháng 4-2016 bỗng “có tiếng” trên các phương tiện thông tin đại chúng nhờ... sự cố môi trường biển do Formosa gây ra, với vệt nước biển đỏ, san hô chết...
Ít ai biết rằng Nhân Trạch còn là vùng đất du lịch đang chờ du khách đến khám phá và trải nghiệm.
Đợi cá lúc bình minh
Đến địa phận Nhân Trạch, theo con đường bêtông chạy dọc mép biển để ra với các bến đợi cá. Gọi là bến nhưng thực ra dọc bờ biển của xã chẳng có một bến cá cụ thể nào cả. Vì Nhân Trạch là vùng biển bãi ngang, nên bất cứ đoạn bờ biển nào cũng là nơi thuyền cá của ngư dân trong xã cập bờ.
Cứ khoảng 4h-5h sáng mỗi ngày, đặc biệt là về mùa hè, bờ biển Nhân Trạch luôn đông đúc người dân và các đầu nậu đón cá vào.
Trên bãi biển, người nhà ngư dân tụm năm tụm bảy chuyện trò đợi cá. Nhiều người dắt theo con trẻ, chúng chơi đùa với nhau, với cát trong khung cảnh thật thanh bình.
Khi thuyền vào gần sát bờ, ngư dân nhảy xuống nước kéo theo những chiếc thuyền thúng chứa đầy cá, tôm, mực, ghẹ... Đôi khi, cả người nhà và đầu nậu cá cũng lội xuống kéo giúp vào, tạo nên sự nhộn nhịp rất riêng của vùng bến cá 
bãi ngang.
Ở đây du khách có thể hòa mình với ngư dân khi lội ào xuống biển để kéo thuyền nhỏ hay giúp ngư dân đẩy thuyền thúng đầy cá nặng, vượt qua từng đợt sóng vào bờ.
Mùi nồng của nước biển mặn, mùi tanh của cá, mực hòa quyện trong tiếng sóng và tiếng gọi nhau của ngư dân, đưa lại cảm giác thật khó quên. Lúc đưa thuyền cá vào bờ đừng quên chụp lại những tấm hình để đem về làm kỷ niệm trên... Facebook.
Nếu không thích xuống bến đợi cá, du khách có thể ngồi vắt vẻo trên bờ kè bêtông dọc bãi cát, nhìn ra mặt biển vời vợi. Trên mặt nước xanh bao la là ông mặt trời đỏ au, đang lừ lừ nhô dần lên từ phía chân trời xa thẳm.
Từ đây cũng quan sát hết được mọi hoạt động của các bến cá và chụp được những tấm ảnh với góc chụp rộng, rất sinh động về thuyền, biển cả và dòng người lội cát gánh cá lên đường làng trong ánh bình minh rực rỡ...
Buổi chiều. Khi hoàng hôn buông dần xuống, những đoàn thuyền của ngư dân lại kéo nhau ra khơi. Biển ngập trong nắng chiều hè vàng ruộm.
Đón cá lúc bình minh Nhân Trạch
Tàu cá của ngư dân trở về bến Nhân Trạch lúc bình minh - Ảnh: L.GIANG
Làng bên chân sóng
Nếu ra Nhân Trạch vào buổi sáng sớm, dọc đường du khách đừng quên dừng chân ngắm những cồn cát vàng trải dài sát ngay bên đường.
Nếu nhiều thời gian, khách cùng nhau trèo lên đỉnh những cồn cát, chỉ nằm cách mặt đường vài chục mét, để phóng tầm mắt nhìn về phía TP Đồng Hới xa xa hay nhìn biển rực lên trong màu đỏ, hồng của ánh bình minh.
Trong ánh sáng ngày vừa rạng ấy, nhấp nhô trên sóng bạc đầu là những đoàn thuyền trông như những chiếc lá tre nhỏ li ti, hối hả trở về bờ sau một đêm lang thang trên biển rộng.
Sau khi ngắm bình minh và hòa mình với ngư dân ở bến cá, du khách chơi trò trượt cát trên những đồi cát cao sát bên làng, do một công ty vừa đưa vào thử nghiệm. Không chỉ du khách mà ngay cả người dân Quảng Bình cũng thích thú với trò chơi trượt cát này vào sáng sớm mai hay buổi chiều tà.
Anh Trần Nam Anh (ngụ ở quận Thanh Xuân, Hà Nội) không giấu được sự thích thú, cho biết: “Khi leo lên đỉnh đồi cát thì hơi mệt một chút, nhưng khi đã nằm lên tấm ván trượt và lao mình xuống theo độ dốc của triền cát sẽ thích vô cùng. Nó cho cảm giác mạnh giữa bao la, phóng khoáng của ngồn ngộn những triền cát...”.
Chán chê với trò trượt cát, du khách vào làng thăm thú nét quê mộc mạc của vài làng trong số 15 làng chài của xã Nhân Trạch, như làng Nam, Dinh, Nhân Nam, Nhân Quang, Tây Hồ...
Làng còn khá nhiều ngôi nhà kiểu xưa với mái ngói, tường gạch hoặc đá xây bằng vữa vôi. Những con đường làng đều nhỏ, lắt léo đưa khách đến mọi hang cùng ngõ hẻm của làng, luôn tạo được cảm giác mới lạ cho du khách vốn sống ở TP.
Do địa hình các thôn này đều nằm trên độ cao vài mét so với bãi biển, lại nhà cửa san sát, lô nhô nên tạo thành vô số hình thù. Trong ánh chiều hoàng hôn chiếu tràn ra biển, đứng dưới đường bêtông ven biển hoặc dưới bãi biển nhìn lên các thôn Nhân Nam, Nhân Quang, Khối... thấy rìa các làng này không khác mấy với các... pháo đài đá.
Buổi chiều trong làng, khách dễ bắt gặp từng nhóm phụ nữ ngồi tụm với nhau dưới lòng đường thoai thoải đổ từ giữa làng xuống biển lựa chọn ốc, cá tươi hay phơi phóng cá, mực khô...
Bà Nguyễn Thị Dịu (thôn Nhân Nam) sẵn sàng “biểu diễn” các công đoạn phơi cá của mình để mọi người xem. Bà Dịu bảo rằng muốn cá khô ngon, phải làm xong các công đoạn chế biến trước 9h sáng, để cá tươi được hưởng ánh nắng đẹp nhất trong mỗi ngày.
“Có như rứa con cá khô nhìn mới đẹp, ăn mới đậm đà hương vị biển khơi. Mùa hè, mỗi ngày nhà tui chế biến 4, 5 tạ cá nục, cá cơm... Bữa ni cá khô của dân bầy tui đây mần ra được xuất ngoại ra cả Trung Quốc, Hàn Quốc, Lào...” - bà Dịu nói.
Hải sản tươi, người dân hiếu khách
Tại Nhân Trạch, các loại hải sản tươi rói mới đánh bắt về được người dân đưa vào chế biến thành mắm, nước mắm, phơi khô... Du khách có thể mua hải sản tươi hay khô từ đây và đưa về nhà, bảo đảm đúng là hàng sạch và ngon của vùng biển Quảng Bình nắng gió.
Người Nhân Trạch chất phác, hiền lành. Khách muốn nghỉ đêm giữa làng chài này đều được đón nhận. Nếu không hãy ra bãi biển đón thuyền chiều đưa hải sản vào bờ mua lấy ít cá, mực, ghẹ còn nhảy lép bép dưới lòng thuyền lên và đốt lửa nướng.
Cứ thế mà rượu mấy be cũng hết. Rồi nằm ngửa ra, dang tay giữa cát dưới bầu trời đầy sao diệu vợi mà... đánh một giấc say sưa trong gió biển mát lành.
LAM GIANG

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …