Chuyển đến nội dung chính

Đánh thức làng chài bí ẩn Ninh Vân

(Du lịch - Thethaovanhoa.vn) - Xã Ninh Vân nằm ở vùng bán đán đảo nằm cách trung tâm thành phố Nha Trang khoảng bốn mươi cây số, nhưng người dân từ xưa vẫn quen miệng gọi là “xã đảo” và hoàn toàn nằm tách biệt tận cuối con đường độc đạo vào đảo.
Trên tuyến đường đèo quanh co uốn lượn từ Nha Trang đến Ninh Vân, tôi thật không khỏi ngạc nhiên với cảnh sắc tuyệt đẹp nơi đây. Một bên là núi rừng xanh thăm thẳm hút trong tầm mắt, một bên là bờ biển cát trắng phau sóng vỗ dạt dào, thỉnh thoảng lại xuất hiện những ghềnh đá có hình thù kỳ lạ, vui mắt. Càng đi sâu vào trong, cảm giác lâng lâng khó tả càng tràn ngập trong tôi bởi sự lạ lẫm của cảnh sắc, vẻ yên tĩnh và bầu không khí trong lành. Ở đây, dường như bao lo toan đời thường trong tôi đều tan biến.
Đến cuối đoạn đường đèo, xã đảo Ninh Vân dần hiện ra trong tầm mắt. Những mái nhà san sát với mái ngói đỏ tươi được bao quanh bởi núi và biển. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi đứng từ trên cao nhìn xuống làng biển Ninh Vân chính là những cánh đồng tỏi được chia theo từng ô nhỏ rất đẹp mắt. Mỗi ô tỏi lại có một cung bậc màu xanh khác nhau ánh lên trong nắng. Phía xa xa kia là những chiếc thuyền dập dềnh trôi theo từng con sóng đầu bạc trắng xoá.

Quang cảnh Ninh Vân
Ở Ninh Vân chưa có dịch vụ cho thuê nhà nghỉ nào, nhưng cách đó khoảng 4km lại có hai khu resort dạng eco với kiến trúc theo phong cách biển địa trung hải là Ninh Vân Wild và Jungle Beach. Ở đây, du khách sẽ cảm thấy mình hoàn toàn tách biệt khỏi cuộc sống đô thị để thả mình lên những bãi cát dài mịn hay lặn ngắm bãi san hô sống đầy màu sắc hàng ngàn hecta đang được khôi phục.
Ninh Vân không chỉ mang trong lòng nó vẻ đẹp của biển xanh, cát trắng như bao vùng biển khác. Nơi đây còn hấp dẫn những người trẻ yêu thích khám phá như tôi bởi vẻ thanh bình đến lạ với một nhịp sống trôi đi chầm chậm khiến du khách như quên hết mọi tất bật, lo toan trong vòng quay gấp gáp, hối hả của cuộc sống thường ngày để sống trọn từng phút giây thanh tịnh, cảm giác thư giãn và thoải mái đến vô cùng.
Sau khi thu xếp chỗ nghỉ ngơi bên Jungle Beach, chọn cho mình một căn bungalow hoàn toàn biệt lập để ngắm biển, tôi tranh thủ thời gian đi khám phá Ninh Vân. Như bao làng biển khác, người dân Ninh Vân sống bằng nghề đánh bắt cá và nuôi trồng thuỷ sản, nhất là nghề nuôi tôm hùm. Đặc biệt, ở xã cũng có nhiều lò nước mắm địa phương thơm nức tiếng. 
Khi màn đêm buông xuống, tôi được một hộ dân ở xã đảo đãi món lẩu mực với cách nấu khá lạ, ăn vào cảm nhận rõ vị cay cay, nồng nồng, chua chua nơi đây. Đặc biệt, những con mực ở đây rất tươi, giòn, da vẫn còn lấp lánh ánh bạc, không cần làm túi mật, cứ thể thả vào nồi lẩu và ăn ngon lành cùng dĩa rau ghém. Sau bữa tối, tôi cùng mọi người ngồi quây quần hàn huyên, kể chuyện bên tách trà ấm nồng, nghe mùi gió biển thổi lên mằn mặn.
Sáng hôm sau, tôi tranh thủ dậy sớm để ngắm bình minh rồi đi ra cầu tàu để hoà chung không khí nhộn nhịp nơi đây với những chiếc ghe câu cập bến mang về sản vật từ biển khơi sau một đêm giăng lưới giữa biển. Tiếng cười nói, trả giá rộn rã khắp cầu tàu, ai ai cũng hối hả, nô nức cho nhanh nhanh, chóng chóng. 
Tôi đi một lượt, canh chụp vài bức ảnh ưng ý rồi ghé vào một gánh hàng ăn sáng đang đông người xếp đợi đến lượt để thưởng thức tô bún cá nóng hôi hổi được chế biến khéo léo, tinh tế. Sau đó tôi lẩn mình đi tìm một bãi tắm thật đẹp, thật hoang sơ vắng lặng để đắm chìm trong làn nước trong lành của những bãi tắm nơi đây như là bãi Chướng, bãi Bàng, bãi Bé, bãi Nhỏ …
Một địa chỉ thú vị nhất định phải ghé qua mà vô tình tôi được biết đến trong một câu nói tình cờ của bác trưởng thôn chỉ là Di tích cấp quốc gia Tàu không số 235. Hoặc trekking khám phá khu rừng Hòn Hèo để có cơ hội thấy loài Voọc chà vá chân đen quý hiếm đang được bảo tồn. 
Làng chài Ninh Vân thật sự là một nơi bí ẩn ít người biết đến, đầy thú vị và tiềm năng để phát triển du lịch sinh thái hoặc du lịch homestay. Khi tôi viết những dòng ký sự này, nơi đây vẫn là một điểm đến còn xa lạ với đa phần du khách. Tất cả những hỗn tạp, xô bồ của cuộc sống dường như chưa chạm được tới chốn này.
Trong xu hướng thương mại hóa đang ngập tràn ở các điểm du lịch khắp cả nước, vẫn có một điểm đến với cảnh quan nguyên sơ chưa bị chi phối bởi tiền bạc. Nếu bạn muốn trốn không khí thị thành ngột ngạt để nghỉ ngơi, thư giãn và tham gia những chương trình khám phá suối thác hay lặn ngắm san hô thì làng chài này thực sự là một gợi ý tuyệt vời. Chào tạm biệt Ninh Vân, tôi mang trong mình một mỏng mỏi to lớn cho sự phát triển trong tương lai gần của xã đảo dễ thương, thân thiện này.  
Bài & Ảnh: Lê Viên
Thể thao & Văn hóa Cuối tuần

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …