Chuyển đến nội dung chính

Bốn quán ăn không chiều sở thích số đông vẫn nườm nượp khách

Ở Hà Nội, bát phở bán ở phố Gầm Cầu nổi tiếng mặn, giá cao nhưng khách đến muộn là hết phần ưng ý.

Dưới đây là những quán ăn ở Hà Nội có món và kiểu phục vụ "chẳng giống ai" nhưng vẫn thu hút đông khách mỗi ngày.
Phở mặn Gầm Cầu
Đây là quán bán phở bò nhưng do vị mặn đặc trưng, nên thực khách thường quen gọi là quán phở mặn. Những người ăn nhạt chắc chắn không thích bởi vị mặn của nước dùng "như lấn át tất cả vị ngon trong bát". Tuy nhiên, không ít thực khách cho rằng nếu đã ăn được một lần thì có thể bị "nghiện" vị mặn này. Một trong những mẹo để khách dễ ăn hơn là uống kèm trà đá khi thưởng thức.
bon-quan-an-khong-chieu-so-thich-so-dong-van-nuom-nuop-khach
Phở ngon có tiếng nhưng chủ quán bị khách phàn nàn là khó tính. Ảnh: Nguyễn Huy Khánh.
Thịt bò kèm phở được quán phục vụ đa dạng, từ lõi, gân đến thịt nhừ và tái. Trong đó phở bò lõi và gân được nhiều người đánh giá là ngon nhất, giá khoảng 80.000 đồng một bát. Quán chỉ mở buổi sáng nên lúc nào cũng đông đúc. Sau 8h30, bạn có thể không gọi được bát như ý muốn.
Phở gánh Hàng Đường
Thông thường hàng ăn sáng thường mở từ 6h đến 10h, nhưng gánh phở ở ngã tư Hàng Đường - Hàng Chiếu lại 6h là nghỉ bán. Bởi quán chủ yếu phục vụ những người đi làm sớm, khách chơi đêm về muộn nên cứ 3h là sáng đèn. Dù phục vụ vào giờ mọi người đang ngủ, quán không vì thế mà vắng khách.
bon-quan-an-khong-chieu-so-thich-so-dong-van-nuom-nuop-khach-1
Từ 4h sáng gánh phở là có hàng khách chờ đến lượt. Ảnh: Nam Giang Nguyen
Lượng khách đến không ào ào một lượt, ăn nhanh rồi đi mà từ tốn ngồi quanh gánh phở, trên những chiếc ghế nhựa, xì xụp bát phở nóng hổi trên tay. Quán phục vụ khá đa dạng, từ bò tái đến chín, nhưng ngon nhất phải kể đến bò sốt vang, giá 40.000 đồng. Chính giờ phục vụ chẳng giống ai mà quán ngày càng đông khách. Đôi khi cô chủ phục vụ không đúng thứ tự khiến khách phật lòng.
Phở Bát Đàn
Không chỉ là thương hiệu nổi tiếng Hà Thành, phở Bát Đàn còn khiến thực khách nhớ mãi bởi phong cách tự phục vụ. Theo đó, khách sẽ phải xếp hàng dài chờ đến lượt, trả tiền trước rồi tự bưng bê tìm chỗ ngồi. Ấy vậy mà người người vẫn kiên trì chờ trước quán, có khi mất cả nửa tiếng nếu đi vào buổi sáng cuối tuần. Không ít người bỏ cuộc vì đi muộn.
bon-quan-an-khong-chieu-so-thich-so-dong-van-nuom-nuop-khach-2
Vì có tiếng, quán cũng thu hút nhiều khách nước ngoài đến thưởng thức. Ảnh: Mèo Già.
Bát phở Bát Đàn có nước dùng béo, nhiều thịt. Có ba loại là tái, nạm, gầu, giá 40.000 đến 50.000 đồng, gọi thêm trứng chần, quẩy giá 10.000 đồng. Tuy nhiên, hương vị của bát phở cũng có nhiều tranh cãi. Quán không vụ chanh mà chỉ có giấm, mở từ 6h đến 20h30. Một số khách gợi ý, nếu đi hai người thì một người xếp hàng, một người giữ chỗ. Nếu quá đông có thể gọi rồi bê ra quán trà đá kế bên cho thoáng.
Bún chửi Ngô Sĩ Liên
Thực khách vốn được coi là thượng đế nhưng tại quán bún ở Ngô Sĩ Liên, điều này có thể không còn đúng nữa. Cũng chính bởi tính cách thiếu kiềm chế của bà chủ mà địa chỉ này còn gắn liền với tên gọi quán "bún chửi". Nhiều người truyền tai nhau "bí quyết" để không bị mắng khi ăn ở đây là gọi chính xác tên món muốn ăn, nói nhanh, dứt khoát và không giục. 
 Quán "bún chửi" lên sóng CNN.
Nơi này càng trở nên nổi tiếng sau khi xuất hiện trong phần Parts Unknown mùa 8 chiếu vào ngày 25/9/2016 trên CNN của đầu bếp Anthony Bourdain. Lượng khách đến quán vốn đã đông, nay ngày càng nhiều hơn, trong đó Bằng Kiều là khách ruột. Trước góp ý của mọi người, bà chủ quán nói sẽ nhẫn nhịn, nhẹ nhàng hơn. Quán phục vụ bún lưỡi, bún chân giò, bán từ trưa đến tối, giá 40.000 đồng một bát.
Vy An  

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …