Chuyển đến nội dung chính

Ngắm Vân Long 'non xanh nước biếc như tranh họa đồ'

TTCT - Từ quốc lộ 1, qua cầu Gián Khuất - hết đất Hà Nam là sang đất Ninh Bình, rẽ phải theo hướng đi Địch Lộng, là thấy đê Vân Long. Con đê có chiều dài hơn 30km, đi xuyên qua làng mạc và những cánh đồng, tới tận Nho Quan.

Ngắm Vân Long 'non xanh nước biếc như tranh họa đồ'
Thung Nắng - Ảnh: Trần Thùy Linh
Nhờ tuyến đê dài phía tả ngạn sông Đáy hình thành từ năm 1965 này, vùng Vân Long thuộc huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình đã trở thành một vùng ngập nước rộng mênh mông, là khu bảo tồn thiên nhiên ngập nước lớn nhất vùng đồng bằng Bắc Bộ với hàng ngàn động, thực vật, thủy sinh, trong đó có loài linh trưởng voọc mông trắng đang có nguy cơ tuyệt chủng và những đảo đá cùng hang động tuyệt đẹp.
Sắc màu kỳ lạ trong mưa
Cơn bão số 2 đổ bộ vào các tỉnh phía Bắc trong đó có Ninh Bình, khi chúng tôi tới Vân Long. Nhưng, không nằm ngoài dự đoán - "trong rủi luôn có may" - vì mưa nhiều, nước lớn nên không vào được hang động, bù lại chúng tôi đã có được những trải nghiệm khó quên khi đi thuyền trong mưa thăm đầm sen và ngắm thảm thực vật chìm trong nước, dưới chân những ngọn núi đá vôi 250 triệu năm tuổi.
Nơi đây cũng là quê hương của những chú voọc mông trắng (còn gọi là voọc quần đùi), thông thường thuyền bè ít tới được vì bùn và nước nông.
Chiếc thuyền nan mỏng manh rẽ màn mưa đưa chúng tôi len lỏi sâu vào một đầm sen mênh mông rộng tới vài hecta dài theo chân đê và lan giữa những khe núi, sen gần như chìm trên mặt đầm đã sâu chừng 2-3m sau những trận mưa tầm tã mấy ngày qua.
Ngắm Vân Long 'non xanh nước biếc như tranh họa đồ'
Sen ở đây rất khác với sen được bán trên phố - Ảnh: Trần Thùy Linh
Những chiếc lá sen khồng lồ đủ màu chứa đầy nước ánh lên như dát bạc dù trời đang mưa. Những bông sen cuối mùa nơi hoang dã mang một vẻ đẹp kỳ lạ khác hẳn loại sen trồng đại trà nhằm khai thác.
Màu hồng cánh sen rực rỡ, ánh lên màu của sự sống, của sự khỏe khoắn, dù vươn lên hay chìm trong nước vẫn đầy mạnh mẽ, cứng cỏi chứ không dịu dàng như sen hay bán trên phố.
Thuyền len lỏi qua những khe núi có rừng cỏ năng, cỏ lác và vô số những loài thủy sinh không biết hết tên, cao lút đầu. Cỏ quệt vào vai, hoa cỏ vương trên tóc, toát ra mùi hăng hăng đẫm mùi mưa. Tiếng ếch nhái kêu, côn trùng nỉ non, tiếng chim hót... nghe thật gần.
Ngắm Vân Long 'non xanh nước biếc như tranh họa đồ'
Non xanh nước biếc... - Ảnh: Trần Thùy Linh
Những lá súng cuối mùa vẫn rực rỡ vàng, xanh, bồng bềnh trôi theo luồng nước dọc mạn thuyền. Xa xa là những dãy núi trùng điệp chìm trong mây mù và mưa, thật xứng tên Vân Long - vùng đất Rồng Mây.
Chỉ tiếc vì trời mưa quá nặng hạt nên chúng tôi không được chiêm ngưỡng di tích của ngôi chùa cổ và phiến đá có những dòng chữ tượng hình mà tới nay khoa học vẫn chưa giải mã được.
Nhiều lần tới Vân Long để thấy nơi này đi hướng nào cũng đẹp, mùa nào cũng đẹp; mưa hay nắng, mỗi mùa một vẻ đẹp riêng.
Khi trời khô ráo vào mùa thu thì nơi đây còn là thiên đường của loài rong xanh khổng lồ và nơi chim chóc tìm về.
Ngắm Vân Long 'non xanh nước biếc như tranh họa đồ'
Chiếc thuyền nan đưa chúng tôi len lỏi sâu vào một đầm sen - Ảnh: Trần Thùy Linh
Thung và núi ở Ninh Bình
Dẫu cho Ninh Bình là một điểm đến quen thuộc, nhưng vùng đất này vẫn còn quá nhiều thứ để khám phá. Không thể không nhắc tới những vùng trũng ngập nước bao quanh bởi những núi đá vôi mà dân địa phương quen gọi là Thung.
Thung Nắng nằm cách Tam Cốc không xa, và theo đánh giá của chúng tôi là một trong những nơi có khung cảnh đặc sắc nhất Ninh Bình. Thời gian như ngưng đọng khi thuyền lướt đi trên trảng cỏ ngập nước xanh màu diệp lục.
Nước trong tới độ nhìn thấy những đàn cá đang bơi lội. Những chú dê bình thản gặm cỏ trên phiến đá cao hai bên vách núi, những đàn vịt trắng bơi lội bên mạn thuyền và hoa súng nở bên những miệng hang.
Ngắm Vân Long 'non xanh nước biếc như tranh họa đồ'
Tĩnh lặng và bình yên... Ảnh: Trần Thùy Linh
Tĩnh lặng và bình yên là món quà mà thiên nhiên Thung Nắng hào phóng ban cho khách. Thuyền vừa vào hang, một cảm giác mát lạnh ập tới. Nhưng không gì có thể sánh được với sự phản chiếu của những nhũ đá nhiều hình khối in trên mặt nước trong suốt, nhìn tới tận đáy.
Khung cảnh hư hư thực thực, giống như trong bộ phim Avatar hay ở một cõi thần tiên nào đó. Ra khỏi hang là vào tới thung, một trảng cỏ ngập nước mênh mông nằm giữa bốn bề núi. Nơi đây có đền Thoong Nắng thờ bà Chúa thượng ngàn rất linh thiêng.
Ở Thung Nắng còn có đền Vối được xây bằng đá có niên đại đời Lê với những chi tiết chạm khắc rất công phu. Phong cảnh nơi đây không khác gì một bức họa tuyệt bích.
Ngắm Vân Long 'non xanh nước biếc như tranh họa đồ'
Đường vào. Ảnh Trần Thùy Linh
Không xa Thung Nắng là Thung Nham hay còn gọi là Thung Chim vì đây là nơi cư trú và sinh sống của rất nhiều loại chim như cò, vạc, le le, mòng két, chích chòe lửa, sáo đá..., có cả hai loài chim quý hiếm được ghi trong Sách đỏ là hồng hạc và phượng hoàng.
Thung Nham còn nổi tiếng với hàng loạt hang động có nhiều nhũ đá phát sáng, trong đó phải kể tới hang Bụt, nơi có phiến đá hình Phật ngồi giữa hang.
Thung Nham còn một loạt hang động hoang sơ rất hấp dẫn những du khách ưa khám phá. Để chinh phục động Vái Giời, bạn phải leo núi, vượt qua 439 bậc đá. Động rộng khoảng 5.000m2 với ba tầng, mỗi tầng có rất nhiều măng nhũ đá lung linh huyền ảo được ví như Trần gian, Địa ngục và Thiên đường. Đây là nơi người xưa đã lập đàn tế Trời để cầu cho mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.
Ngắm Vân Long 'non xanh nước biếc như tranh họa đồ'
Cảnh đẹp có một không hai - Ảnh: Trần Thùy Linh
Cũng không thể bỏ qua động An Tiêm, hay còn gọi là Tuyệt Tình Cốc, thuộc quần thể di tích cố đô Hoa Lư, nơi vua Đinh Tiên Hoàng từng nuôi hổ báo, xây pháp trường, đồng thời có ngôi chùa thái hậu Dương Vân Nga tu hành cuối đời.
Cao hơn nữa, có núi Mía với 486 bậc thang, bên dưới là hang Mía. Đẹp nhất là vào mùa lúa chín, khi leo lên đỉnh núi, bạn có thể phóng tầm mắt ngắm những dải núi đá vôi triệu năm tuổi ở xa hay cánh đồng lúa vàng bát ngát trải dài dưới chân.
HS TRẦN THÙY LINH

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …