Chuyển đến nội dung chính

Danh tướng nổi tiếng với câu nói 'không thèm làm vương đất Bắc'

tim-hieu-danh-tuong-noi-tieng-voi-cau-noi-khong-them-lam-vuong-dat-bac
Trần Bình Trọng sinh năm 1259 ở xã Bảo Thái, nay thuộc huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam. Ông nguyên họ Lê, dòng dõi vua Lê Đại Hành. Chính sử không ghi chép cha mẹ ông là ai, chỉ một số tài liệu viết rằng phụ thân ông là danh tướng Lê Tần dưới triều vua Trần Thái Tông. Hai cha con ông làm quan, lập nhiều công lớn cho nhà Trần nên được vua ban cho quốc tính họ Trần.
Trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên - Mông xâm lược lần thứ nhất (1257-1258), tướng Lê Tần lập được nhiều chiến công, cứu Trần Thái Tông trong một trận đánh khốc liệt nên được vua đổi tên là Lê Phụ Trần. Sau khi đánh đuổi quân Nguyên - Mông ra khỏi bờ cõi, Trần Thái Tông không chỉ phong tước cho Lê Tần mà còn gả vợ cũ của mình là Chiêu Thánh cho ông.
Theo sách Những danh tướng chống ngoại xâm thời Trần (NXB Giáo dục Việt Nam), Trần Bình Trọng là con của Lê Phụ Trần và Chiêu Thánh công chúa. Tuy nhiên, điều này chỉ là phỏng đoán của dã sử. Sử sách chỉ ghi Trần Bình Trọng vốn họ Lê, dòng dõi vua Lê Đại Hành.

Được cha cho học hành từ nhỏ lại sáng dạ, đến năm 16-17 tuổi, Trần Bình Trọng tỏ ra dũng cảm, mưu lược và võ nghệ tài giỏi hơn người, thường giành được phần thắng trong các cuộc thi. Vua Trần Thánh Tông rất hài lòng nên đã tác thành cho ông và công chúa Thụy Bảo, con của vua Trần Thái Tông, em của Trần Nhật Duật.
Thụy Bảo công chúa từng là vợ của Uy Văn vương Trần Toại. Hai người rất mực yêu thương nhau, nhưng không may sau một cơn bạo bệnh, Trần Toại qua đời. Thụy Bảo khi đó mới ngoài đôi mươi.
Như vậy, Trần Bình Trọng là con rể của vua Trần Thái Tông

Đầu năm 1285, 500 nghìn quân Nguyên - Mông do tướng Thoát Hoan chỉ huy kéo sang xâm lược Đại Việt lần thứ hai. Thấy thế giặc mạnh, Trần Quốc Tuấn quyết định cho lui quân về giữ Vạn Kiếp (nay thuộc Chí Linh, Hải Dương). Trước sức tấn công ồ ạt của quân Nguyên - Mông, quân Đại Việt lại rút về Thăng Long rồi tính kế rút về Thiên Trường (nay thuộc Nam Định).
Trần Bình Trọng được Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, thượng hoàng Trần Thái Tông và vua Trần Nhân Tông giao nhiệm vụ giữ vùng Đà Mạc - Thiên Mạc (nay là vùng giáp ranh giữa Hưng Yên và Hải Dương), ngăn chặn quân Nguyên - Mông, đảm bảo cho vua, triều đình, tôn thất và đại quân rút lui an toàn theo đường sông Hồng về hướng phủ Thiên Trường.
Trần Bình Trọng chỉ huy cuộc đánh chặn quân giặc tại bãi Đà Mạc. Ông đã chỉ huy binh sĩ tả xung hữu đột, không ngại hy sinh, chiến đấu rất ngoan cường để kéo dài thời gian nhằm cầm chân quân Nguyên - Mông càng lâu càng tốt. Tuy nhiên, với sự chênh lệch quá lớn về lực lượng, sau nhiều đợt tấn công, quân Nguyên - Mông phá được đội hình quân nhà Trần, Trần Bình Trọng bị sa vào tay giặc.
Theo sách Những danh tướng chống ngoại xâm thời Trần, bắt được viên tướng trẻ của Đại Việt, giặc thấy rõ tài năng, chí khí nên lập kế mua chuộc. Chúng thiết đãi Trần Bình Trọng rất hậu hĩnh, cho ăn ở chu đáo, đối xử mềm mỏng, nhưng Trần Bình Trọng "nhất quyết tuyệt thực, không thèm trò chuyện, không hé nửa lời". Cuối cùng, chúng dùng danh lợi, chức tước để hòng cám dỗ ông.
Khi nghe tên tướng giặc hỏi có muốn làm vương ở nước chúng, hưởng phú quý giàu sang, Trần Bình Trọng giận sôi người, không thể nín lặng được nữa, ông đã quát to vào mặt tên tướng giặc "Ta thà làm quỷ nước Nam, chứ không thèm làm vương đất Bắc".
Giặc biết không có cách nào chiêu dụ được Trần Bình Trọng nên ra lệnh giết ông để trừ hậu họa vào ngày 26/2/1285. Khi đó, ông mới 26 tuổi.
Được tin Trần Bình Trọng mất, vua và triều đình vô cùng thương tiếc dũng tướng hết lòng vì dân vì nước. Sách Khâm định Việt sử thông giám cương mục chép vua Trần Nhân Tông "được tin này, vật vã khóc thương".
Nhà vua đã truy phong tước vương (là tước thứ nhất, chỉ phong cho người trong hoàng tộc) cho ông, tặng ông hai chữ "Trung Nghĩa" và cho lập miếu thờ ngay trên vùng đất ông đã chiến đấu và hy sinh.
dung-tran-binh-trong-noi-cau-do-khi-tuong-giac-du-nhan-tuoc-vuong
Trần Bình Trọng trong trại giặc. Ảnh minh họa
Ý chí của Trần Bình Trọng được nhiều tác giả đưa vào thơ ca. Hoàng giáp Đặng Minh Khiêm sáng tác mấy câu thơ vào thế kỷ XVI về Trần Bình Trọng, tạm dịch như sau: "Thề cam lòng làm quỷ nước Nam/ Quyết ngoảnh mặt không thèm vương Bắc/ Bãi Đà Mạc tỏ chí hiên ngang/ Dòng dõi vua muôn đời vững chắc".
Lê Ngô Cát và Phạm Đình Toái ca ngợi ông trong Đại Nam quốc sử diễn ca: "Trần Bình Trọng là tôi trung/ Thà làm Nam quỷ, chẳng lòng Bắc vương".
Phan Kế Bính cũng có bài Khen Trần Bình Trọng với nội dung: "Gỏi thay Trần Bình Trọng/ Dòng dõi Lê Đại Hành/ Đánh giặc dư tài mạnh/ Thờ vua một tiết trung/ Bắc vương sống mà nhục/ Nam quỷ thác cũng vinh/ Cứng cỏi lòng trung nghĩa/ Ngàn thu tỏ đại danh".
Tấm gương hy sinh của Trần Bình Trọng đã góp phần cổ vũ quân dân Đại Việt chiến đấu ngoan cường, khiến cuộc xâm lược lần thứ hai của giặc Nguyên - Mông thất bại.
Tưởng nhớ danh tướng trẻ, nhân dân lập đền Trần Bình Trọng tại xã Mạn Trù, huyện Châu Giang, tỉnh Hưng Yên (nay thuộc xã Tứ Dân, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên). Nhiều thành phố lớn lấy tên ông đặt tên cho các con đường.
Thanh Tâm

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Làng nghề chày thớt Phú Long

Làng nghề chày thớt Phú Long ở khu phố Hòa Long, phường Lái Thiêu, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương đã tồn tại và phát triển từ hơn nửa thế kỷ qua. Đến nay, cái chày, tấm thớt Phú Long không những được ưa chuộng trên thị trường trong nước mà đã vươn xa ra thị trường các nước như: Mỹ, Pháp, Hàn Quốc, Nhật Bản…
Lái Thiêu xưa vốn là vùng đất hoang sơ, có nhiều rừng nên nghề mộc nơi đây phát triển rất sớm nhờ nguồn nguyên liệu gỗ phong phú. Theo những người có kinh nghiệm làm chày, thớt ở Phú Long, người sáng lập ra làng nghề này là ông Hai Thiệt. Ban đầu, từ những khúc gỗ thừa của các xưởng mộc trong làng, ông mang về để tận dụng làm thớt. Sẵn nguồn nguyên liệu, lại nắm bắt nhu cầu của bà con trong vùng, ông Hai Thiệt làm thớt để bán, rồi truyền nghề lại cho con cháu sau này. Làng nghề dần được hình thành từ thời điểm những năm 1960 của thế kỷ trước và cũng để ghi công ông Hai Thiệt, người làng sau đó gọi ông là Hai Thớt.

Hiện làng nghề chày thớt Phú Long có hơn 20 cơ sở lớn, nhỏ làm việc …

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.