Chuyển đến nội dung chính

Trong màn đêm, có một nền ẩm thực bình dân mang tên ‘hủ tiếu mì gõ’

Nép bên những toà nhà cao tầng hay nhà hàng sang trọng với vô vàn món ngon thì những xe hủ tiếu gõ vẫn luôn âm thầm tồn tại. Mì gõ, hủ tiếu gõ dù nhỏ bé nhưng lại là nét đẹp bình dân, giản dị nhất của Sài Gòn mỗi khi màn đêm buông xuống.

Nếu là người am hiểu về Sài Gòn, bạn hẳn cũng không thể không biết đến những xe hủ tiếu gõ vẫn luôn âm thầm tồn tại trong từng góc đường, ngõ hẻm nhỏ. Mì gõ, hủ tiếu gõ dù nhỏ bé nhưng lại là nét đẹp bình dân, giản dị nhất của thành phô này trong màn đêm.
Có mặt trên những con phố từ trước những năm 1975, thời đó, tiếng rao “xực tắc, xực tắc” cùng hình ảnh cậu bé cầm hai thanh tre dày gõ vào nhau tạo thành tiếng lốc cốc đêm nào cũng vang vọng trong đêm yên tĩnh. Từ đó tiếng gõ quen thuộc nơi góc phố lại là cội nguồn cho những xe mì gõ, hủ tiếu gõ dần xuất hiện rộng rãi tại Sài Gòn.
Một món ăn tưởng đâu đậm chất Sài Gòn là thế nhưng mấy ai ngờ rằng, những chiếc xe mì gõ, hủ tiếu gõ ban đầu là do những người gốc Quảng Ngãi mang vào Nam để khởi nghiệp. Trong dòng người đổ về thành phố phát triển nhất này để mưu sinh, họ đã mang món ăn giản dị mộc mạc của mình đến chinh phục người Sài Gòn vốn niềm nở và dễ dung nạp cái mới.
Chỉ đơn giản là một chiếc xe đẩy, một chiếc lò bắc lên cùng nồi nước lèo luôn bốc khói nóng hổi, trong xe có thêm vài ngăn để tô, muỗng đũa, rau hành và gia vị. Hủ tiếu gõ có giá rất rẻ, thế nên dù miếng thịt có được cắt mỏng tang đến mức mọi người hay đùa nhau là “quăng vào tường nó dính luôn trên đó”, còn hủ tiếu độn thêm lớp giá phía dưới cho đầy đặn như “đánh lừa” thị giác người ăn, nhưng món ăn vẫn được giới lao động ưa chuộng đầy vui vẻ. Những công nhân tan làm về muộn đói thì cứ tạt qua làm tô mì, tô hủ tiếu là đã ấm bụng cho một đêm dài. Các cô cậu sinh viên thì lại là “mối ruột” của những hàng hủ tiếu bởi giá hợp với túi tiền mà ăn lại còn vừa miệng.
Tuy đơn sơ và giá rẻ nhưng một tô hủ tiếu gõ lúc nào cũng đầy đủ mọi thành phần nguyên liệu. Thịt heo, bò viên, xương hay còn gọi là xí quách sắp xếp gọn gàng trên vắt hủ tiếu, mì sao cho cân đối trong bát. Và lẽ dĩ nhiên, cũng giống như các món nước khác, linh hồn của một tô hủ tiếu chính là hương vị của nước lèo. Nước lèo có độ ngon, ngọt tự nhiên nhất là khi được hầm từ xương và rau củ, tuỳ theo khẩu vị mỗi hàng quán mà gia giảm gia vị sao cho hợp lí. Trong tô hủ tiếu lại còn hài hoà mỗi nguyên liệu một chút ít nhưng vô cùng ăn ý để tạo ra cái lạ, cái ngon khác biệt. Sợi hủ tiếu trắng mịn thơm mùi bột gạo còn mới, cắn dai dai đã miệng, vừa kéo hủ tiếu vừa húp xì xụp những muỗng nước súp nóng hổi mà toát mồ hôi. Người bán còn hào sảng cho thêm thật nhiều hành hẹ thái nhỏ rải đều thêm sắc xanh, lại còn bỏ thêm tiêu cho dậy hết cái mùi thơm.
Thường thì vào khoảng 5 giờ chiều thì những chiếc xe hủ tiếu bắt đầu cọc cạch dọn một vài chiếc bàn nhựa nép vào một góc đường và phục vụ cho đến tận 1-2 giờ khuya hôm sau. Dường như, hủ tiếu gõ là một đại diện tiêu biểu nhất cho ẩm thực Sài Gòn về đêm. Hình ảnh những chiếc xe hủ tiếu đơn sơ bằng gỗ, được dọn ra nhanh nhẹn với thùng nước lèo tỏa khói trắng bốc lên nghi ngút ở các góc hẻm, bên cạnh xí nghiệp, trường học, hay tiếng gõ “lốc cốc” cứ bất chợt xuất hiện bên tai đã trở nên quen thuộc với nhiều người Sài Gòn suốt hàng chục năm qua.
Đối với những người con sinh ra và lớn lên ở mảnh đất này, hủ tiếu gõ dường như trở thành một phần trong kí ức tuổi thơ của họ. Mặc dù nói là món ăn dành cho tầng lớp bình dân, nhưng hương vị mộc mạc cùng cái giản dị ấm cúng mà mỗi tô hủ tiếu mang lại đều khiến cho thực khách nào cũng phải một lần thử để cùng hoà mình trong ẩm thực Sài Gòn về đêm.
Từ ban đầu, chỉ với vài miếng thịt luộc mỏng, hủ tiếu gõ ngày nay dần được nâng cấp và thêm thắt hương vị hơn với nào là móng heo, giò heo, xương,… cho người ăn nhiều sự lựa chọn chẳng thua gì một hàng quán. Hiện nay, giá của mỗi tô hủ tiếu hay mì cũng xê dịch từ 15.000 đến 20.000 đồng, giá chỉ tương đương một ổ bánh mì mà lại dễ ăn hơn vì có thêm tô nước lèo húp xì xụp, đỡ khô khan.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

PHỤ NỮ SÀI GÒN XƯA ĐẸP VÀ SÀNH ĐIỆU NHƯ THẾ NÀO?

Váy suông, bó sát, váy xòe… du nhập vào các đô thị miền Nam những năm 60, 70 và nhanh chóng được phụ nữ đón nhận. Nhiều người đến Sài Gòn lúc ấy đều ngạc nhiên về nét đẹp hiện đại và ăn mặc hợp mốt của những quý cô thành thị. Thời trang của phụ nữ Sài Gòn xưa Phụ nữ Sài Gòn – Đi về phía trước
Đôi mắt to sáng lấp lánh, khuôn miệng nhỏ xinh lanh lợi và đôi má bầu bĩnh là nét đẹp
đặc trưng của thiếu nữ Sài Gòn xưa. Đội thêm một chiếc mũ bê rê được ưa chuộng
thời điểm này làm tăng nét cá tính cho cô gái trẻ. Phong cách của người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy xòe chấm bi bồng bềnh, thắt
eo gọn cùng kiểu tóc sang trọng vẫn không hề lỗi mốt cho đến bây giờ. Nữ sinh lớp Đệ Tam (tương đương lớp 10) trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Sài Gòn năm 1968. Áo dài nữ sinh trên đường Lê Lợi, đoạn trước Công ty xe hơi Kim Long
(bên cạnh thương xá Tax) năm 1965. Phụ nữ Sài Gòn năm 1963. Thời đó, vào mỗi chiều cuối tuần,
phụ nữ Sài Gòn thường đi dạo, bát phố trên đường Lê Lợi, Tự Do. Ảnh chụp vào tháng 12 năm 1967.

CHÂN DUNG CÁC MỸ NHÂN SÀI GÒN TRÊN BÌA TẠP CHÍ VIỆT NAM TRƯỚC 1975

Cùng nhìn lại ảnh của các “hotgirl” Sài Gòn để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng những năm tháng cũ ấy. Tạp chí “Vietnam” là ấn phẩm quốc tế được phát hành ở Sài Gòn trước năm 1975 và có rất nhiều trang bìa chụp các người đẹp nổi danh khi ấy của đất phương Nam. Có thể kể đến những cái tên như ca sĩ nổi tiếng Phạm Thị Hiếu, hotgirl Sài Gòn Nguyễn Thi Kim Anh hay nữ nghệ sĩ Bạch Lan Thanh đều góp mặt ở đây. Hãy cùng nhìn lại các mỹ nhân thời xưa để thấy nét đẹp dung dị, dịu dàng của những năm tháng cũ ấy. Túy Phượng Nguyễn Thị Túy Phượng – người nhận được giải thưởngtrang phục đẹp nhất tại Liên hoan nhạc Pop tổ chức tại Sài Gòn ngày 30/1/1972. Túy Phượng tên thật là Nguyễn Thị Kim Phụng, sinh năm 1939 tại Bạc Liêu, cùng tuổi với các nữ tài tử: Thẩm Thúy Hằng, Kiều Chinh, Kim Vui và nữ nghệ sĩ Bích Sơn. Ở tuổi 14, 15 Túy Phượng đã được khán giả yêu thích qua những vai diễn nhí nhảnh, hồn nhiên. Đến tuổi 16, 17, khi nghề nghiệp đã định hình, diễn xuất có chiều sâu, Phượng thu hút người xem tr…

Vị bánh cuốn gốc Bắc hơn nửa thế kỷ ở Sài Gòn

Dĩa bánh nóng hổi, thơm phức được tráng theo công thức truyền thống của một gia đình gốc Bắc di cư vào Sài thành từ những năm 50.

Bánh cuốn là món ăn có tiếng ở miền Bắc, đặc biệt là đất Hà thành. Từ thôn quê, thứ bánh dân dã len lỏi vào giữa phố xá, trở thành món "ruột" của người thành thị. Không rõ món ăn này du nhập vào Sài Gòn chính xác từ khi nào, tôi chỉ biết trong một con hẻm nhỏ có quán bánh cuốn do một gia đình gốc Bắc lập ra, từ khi vào Sài Gòn ngót nghét hơn 63 năm trước. Quán bánh tên Song Mộc, mở cửa chính xác vào năm 1954. Những túp lều xanh cạnh bên những tán cây tại quán Song Mộc. Ảnh: Phong Vinh. Bánh cuốn ở quán luôn nóng hổi vì người đứng bếp chỉ tráng bánh khi có khách. Lớp bánh được tráng chín tới, có độ mỏng vừa phải, mềm dai nhưng không dễ rách. Nhân bên trong không mướt như thường thấy mà hơi khô, được nêm nếm theo công thức gia truyền nên có vị khác lạ. Sau khi bánh cuốn nhân xong thì được xếp gọn ghẽ trên dĩa, rắc thêm một nhúm hành phi giòn, vàng …