Chùa Bánh Xèo còn có tên gọi dân gian khác là chùa Phật Nằm. Vì,
bên phải trước chánh điện có tượng Phật nằm khá lớn. Tượng này, qua thời
gian xuống cấp, cũng đang được tôn tạo cho thêm phần uy nghiêm, tôn
kính. Hiện nay, đến chùa, đập vào mắt khách thập phương là Đài Quan Âm
tọa lạc bên trái trước chánh điện.
Đài gồm tượng Phật Quan Âm và hòn non bộ phía sau lưng có dòng thác
róc rách tuôn chảy suốt ngày đêm. Đài có diện tích 5,5mx7m, với số tiền
xây dựng khoảng 200 triệu đồng.
Chánh điện chùa đang trong thời kỳ nâng cấp. Dù vậy, đứng trước
hàng hiên chánh điện, khách phương xa vẫn thích thú với bề mặt u nhã của
nó.
Tiền điện có hai cặp đối. Một cặp bên ngoài ghi dọc hai câu đối âm Hán tự: "Hoằng pháp vi gia vụ/Lợi sanh vi bổn hoài". Cặp đối bên trong, cũng bằng âm Hán tự, ghi dọc: "Đông độ Tây Thiên trụ đại pháp/Lai nhân duyên hữu thoát trẩn ai".
Cặp đối này đáng chú ý vì mỗi câu được khởi đầu bằng chữ: "Đông" và
"Lai". Ghép hai chữ này lại thành Đông Lai, là tên chữ chính thức của
chùa: Đông Lai cổ tự. Nhưng vì chùa tổ chức phục vụ miễn phí bánh xèo
cho bất cứ ai đến viếng, nên người ta gọi là chùa Bánh Xèo cho "thân
mật" và dân dã như bản tính của thượng tọa trụ trì.
Dù sư trụ trì "xuề xòa" nhưng việc xây cất chùa không đơn giản.
Kiến trúc chùa mang đậm phong cách Á Đông và phương Tây. Trong chánh
điện, tượng Phật to lớn, chỉ vài ba vị, nổi bật nơi tôn nghiêm nhất.
Dài hai tường chùa là phù điêu Thập bát la hán được chạm khắc tinh
xảo, mỹ thuật. Trần chùa cao thoáng. Nóc chùa ba lớp nhỏ dần lên, lợp
ngói đỏ, mái đao theo truyền thống chùa chiền Việt Nam... Thời gian này
việc xây sửa chùa lúc nào cũng rộn rịp. Và, theo Thượng tọa Thích Thiện
Chí, khi quyên góp được số tiền lớn nữa, sẽ tiến hành tạo thêm nét mỹ
quan cho chùa...
Cô Trương Thị Kim Thùy, 32 tuổi, phật tử chùa Đông Lai, người phụ
trách bếp cho biết: Việc tổ chức đổ bánh xèo và bánh tét khởi phát từ
năm 1999, khi Thượng tọa Thích Thiện Chí về đây trụ trì. Đó là trước
ngày kỷ niệm sư ông cất chùa (cũ) viên tịch, thầy Thiện Chí nghĩ đến
việc làm này. Và, ngoài số Phật tử đến dự lễ giỗ sư ông, còn có một số
khách thập phương tình cờ đến viếng chùa, cùng được thưởng thức món bánh
xèo và bánh tét. Tất nhiên, sau khi thưởng thức bánh xèo, bánh tét,
khách gần xa đều không ngớt lời khen ngợi, nên từ đó nhà chùa thường
xuyên đổ bánh xèo phục vụ khách thập phương.
Cô tâm sự, sáng nào cô cũng đều ra chợ thị trấn Tịnh Biên mua rau
cải, gạo, củi... Biết chùa làm việc thiện, một số người bán hàng "hiến
cúng" một số rau cải, giá, đậu... Đặc biệt, vào mùa mưa, một số phật tử
và một số người thiện ý lên núi hái ngành ngạnh, kim thất, lá sung, cát
lồi, đọt bứa, lá vông, mã đề, măng tươi… đem "cúng" chùa. Đây là những
loại rau rừng ngoài việc giúp thực khách ngon miệng với món bánh xèo,
còn giúp họ bồi bổ cơ thể, ngăn ngừa một số bệnh.
Trước khi tái thiết chùa, bên cạnh chánh điện là nhà ăn, bếp, nhà
vệ sinh khá gần kề nhau. Hiện nay nhà vệ sinh xây mới đẹp đẽ với gạch
men láng bóng cùng nhiều lavabo... Nhà vệ sinh được "cắt" khỏi hông
chùa, nhằm tạo không khí thanh sạch cho nơi tôn nghiêm. Phía sau chánh
điện là nhà ăn, sau nữa là nhà bếp với hai nhóm: nhóm lặt rau, làm nhưn
bánh xèo và nhóm nấu cơm.
Riêng đổ bánh xèo có bốn nhóm, mỗi nhóm có khoảng hai người, anh
Ngô Văn Vũ (31 tuổi, đổ bánh xèo cho chùa khoảng 5 năm nay) cho biết như
vậy. Một người đổ bánh với 10 chảo, một người phụ việc, chuyển bánh lên
nhà ăn. Củi lửa lúc nào cũng hừng hực, nên khu vực đổ bánh xèo là dãy
nhà bên phải và cách chánh điện một khoảng sân, nhằm tránh ảnh hưởng sức
nóng đến chùa và các phần việc liên quan khác.
Cô Kim Thùy cho biết vào các ngày rằm, mồng một âm lịch, chùa có tổ
chức nấu bánh tét phục vụ khách thập phương, khoảng 800 – 900 đòn/ngày.
Phần việc này do bà con lối xóm tự nguyện đến làm công quả.
Đáng quan tâm hơn, ngoài đổ bánh xèo, phục vụ bánh tét, chùa còn
khoản đãi cơm chay cho khách viếng chùa. Cơm chay với các món: chiên,
xào, mặn, canh. Muốn thưởng thức cơm chay, khách phải đặt trước để nhà
chùa chuẩn bị.
Từ 6 giờ sáng đến 7-8 giờ tối, khách viếng chùa lúc nào cũng được
ăn bánh xèo. Ăn đến no thì thôi. Khi khách ít, người phục vụ liên tục
chuyển bánh đến. Những lúc khách đến đông thì khách phải tự mình xuống
bếp mang bánh lên. Những ngày khách viếng chùa đông, những người làm
công quả lâu năm đều biết, nên mạnh ai nấy tới chùa lãnh một vài nhiệm
vụ. Nhà ăn có 30 bàn với 300 ghế, vậy mà ngày rằm, mồng một (âm lịch)
hoặc lễ vía lớn, lúc nào cũng "hết chỗ", khách phải đứng chờ.
Nhờ lực lượng làm công quả mà việc phục vụ ăn uống cho khách lúc
nào cũng khá vẹn toàn. Bàn ăn và ghế bằng nhôm lúc nào cũng láng bóng.
Chén đũa sạch sẽ, tinh tươm. Mỗi bàn ăn đặt sẵn lọ tăm xỉa răng, hộp
khăn giấy, hộp đũa muỗng, hũ nước mắm chanh ớt, chén nhỏ đựng ớt trái...
Càng chu đáo hơn, sau khi khách ăn (cứ ăn thoải mái đến no bụng thì
thôi) xong còn được tráng miệng bằng ly cà phê đá mát lịm cần cổ. Tất
cả đều hoàn toàn miễn phí. Đáng ca ngợi nhất là thái độ phục vụ của
những người làm công quả, ai cũng vui vẻ, nhiệt tình với khách. Chính vì
vậy mà chùa Đông Lai ngày càng thu hút khách thập phương đến viếng,
ngoài khách khu vực Đồng bằng sông Cửu Long còn có khách từ miền Đông
Nam Bộ, Tây Nguyên đến.
Theo PHƯƠNG KIỀU (Cần Thơ Online)
Chùa “bánh xèo”
Chùa “bánh xèo”
TT - Mỗi ngày nhà chùa đổ hàng ngàn bánh xèo chay đãi miễn phí cho các phật tử, khách thập phương xa gần.
Khách vào tận bếp xem cách chế biến món bánh xèo - Ảnh: V.Hải
TT - Mỗi ngày nhà chùa đổ hàng ngàn bánh xèo chay đãi miễn phí cho các phật tử, khách thập phương xa gần.
Những người làm công quả ở đây luôn phục vụ chu đáo từ việc bưng bánh đến pha chế nước uống.
Nằm dưới chân núi Cậu, tọa lạc cặp quốc lộ 91, thị trấn
Tịnh Biên, huyện Tịnh Biên (An Giang), từ lâu chùa “bánh xèo” được mọi
người biết đến bởi món bánh xèo chay ăn với rau núi nổi tiếng. Đến đây
khách có thể ăn thoải mái, không hạn chế số lượng.
Thượng tọa Thích Thiện Chí, trụ trì chùa, cho biết do
chế biến món bánh xèo cho mọi người ăn nên chùa mới được dân địa phương
gọi bằng cái tên mộc mạc là chùa “bánh xèo”. Để phục vụ khách chu đáo,
nhà chùa bố trí cả một “đội quân” với hơn 10 người chế biến bánh xèo.
Ngôi chùa này còn có tên gọi khác là chùa Đông Lai hay chùa Phật Nằm.
“Thật mừng, nhà chùa có một “đệ nhất bếp” Ngô Văn Vũ (31 tuổi) với bàn
tay khéo léo chuyên chế biến bánh xèo. Mặc dù còn rất trẻ nhưng anh Vũ
đã có hơn 10 năm tình nguyện làm công quả trong chùa, đồng thời cũng là
người đầu tiên xung phong làm nhiệm vụ chiên bánh xèo phục vụ khách cho
nhà chùa” - vị thượng tọa trụ trì chùa tự hào nói.
Hôm đến chùa “bánh xèo” ngay ngày chủ nhật, chúng tôi
thật sự khâm phục trước bàn tay khéo léo và điêu luyện của anh Vũ.
Thường một đầu bếp chỉ đảm nhận chiên khoảng vài chảo bánh xèo, riêng
anh Vũ “tả xung hữu đột” đến hơn chục chảo. Tay anh thoăn thoắt, cái
bánh xèo này vừa ráo mặt, giòn tan thì cái khác đã chín. Vũ tâm sự: “Làm
riết quen, ban đầu mới bắt tay vào đổ, bánh khét hoài. Nhưng chế biến
càng lâu, có kinh nghiệm thì tay nghề đạt đến độ chín muồi, bánh sẽ càng
thơm ngon”.
Phía sau nhà khách của chùa rất rộng, sạch sẽ với nhiều
bàn ghế inox để phục vụ du khách xa gần. Cạnh đó là nguyên chái bếp với
hơn 40 lò, chảo dùng chế biến bánh xèo. Anh Ngô Văn Vũ cho biết: “Ngày
thường đổ 6.000-7.000 cái bánh, riêng thứ bảy, chủ nhật khách tăng gấp
bốn lần phải dùng đến 40 bếp chiên bánh mới xuể. Khẩu phần ăn bánh xèo ở
đây không quy định mà khách muốn ăn bao nhiêu cũng được. Khi ăn bánh
xèo xong, khách còn được nhà chùa tận tình phục vụ nước giải khát có thể
là trà đường, đá chanh hoặc cà phê...”.
Ngôi chùa “bánh xèo” được hình thành từ năm 1999,
thượng tọa Thích Thiện Chí về trụ trì và có ý tưởng phục vụ món bánh xèo
cho đến nay. Cô Lâm Thị Phương (58 tuổi), một người tình nguyện làm
công quả ở chùa, cho biết ban đầu thầy Thích Thiện Chí về làm trụ trì,
một số phật tử Châu Đốc nảy sinh ý tưởng nấu món bánh xèo chay đãi mọi
người. Thấy món này dễ làm, ăn ngon nên thầy đã nhờ chúng tôi chế biến
để phục vụ khách.
Lúc đầu thầy dùng phần chi phí cúng dường của khách
thập phương để mua vật dụng, bột, đường, củi, rau... Dần dà về sau khách
đến ngày càng đông, nhiều khách có tấm lòng khi dùng bánh xèo xong họ
cúng dường hoặc gửi tiền lại cho nhà chùa. Bằng nguồn kinh phí này mà
nhà chùa mới xoay vòng và duy trì chế biến món bánh xèo cho khách thập
phương từ đó đến nay.
VĂN HẢI
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét