TTO - Nếu có ai hỏi ngôi chùa nào u tịch, thanh vắng
nhất Việt Nam, tôi sẽ trả lời đó là Am Ni tự (chùa Am Vãi, xã Nam Dương,
huyện Lục Ngạn, Bắc Giang), nơi tách biệt hẳn với thế giới trần tục vốn
ồn ào, lắm thị phi bên ngoài.
| Chùa Am Vãi trong lớp sương mờ |
Tôi đã không thể kềm được lòng mình trước những lời
giới thiệu đầy hấp dẫn của anh Ngô Văn Dậu, cán bộ văn hóa xã Nam
Dương, về một ngôi chùa cổ ẩn sâu trên đỉnh núi ngút ngàn mây. Anh ví
von đó là một “tiên cảnh” mà ai lên đây cũng thích thú và rồi nói như
thách thức: “Không đủ can đảm cầm lái thì đừng đi chuyến này”.
Có nửa ngày để thực hiện, tôi quyết tâm đặt chân cho kỳ được đến đích cuối cùng chốn thiền này.
Chùa Am Vãi nằm cách xa các bản làng đồng bào dân tộc
chỉ hơn 10km, nhưng đi xe máy từ UBND xã Nam Dương đến đây phải
mất hơn một giờ rưỡi nên họa hoằn mới có vài người viếng thăm.
10g sáng, chúng tôi mỗi người một xe lên đường, xác
định trước sẽ “ăn mày cửa Phật” bữa trưa. Đoạn đường 2km chớm vào rừng
được trải nhựa khá đẹp, hai bên bạt ngàn rừng keo, nương sắn, bãi rau
của đồng bào người Cao Lan, Sán Chỉ, Sán Dìu…
Nhưng hết đoạn này, mấy chiếc xe luôn trong tình trạng
số 1, số 2. Trước mỗi con dốc dựng đứng, người cầm lái phải nín thở kéo
ga cho xe ì ì bò lên từng centimet, hai mắt cứ phải căng ra để quan sát.
Đường càng lúc càng nhiều đá sỏi lởm chởm, đi xiên xẹo vào tận giữa
rừng rậm rồi thoắt cái mở ra một khung trời mới với cảnh sắc tuyệt đẹp.
Phía bên kia rừng, ánh nắng nhợt nhạt hắt nhẹ lên những
vạt cỏ tranh vàng úa, hoa lau, cây bụi như một thảo nguyên đầy mơ mộng
được tô điểm bởi những lớp mây lơ đễnh giăng ngang. Đang mùa hanh khô,
những bãi cỏ tranh rộng mêng mông, sự sơ ý của người đi làm rẫy sẽ rất
dễ làm rừng tổn thương.
| Chinh phục đường đến chùa Am Vãi bằng xe gắn máy |
| Sư cô trong vườn chùa |
Hết trèo đèo lại xuống dốc, mấy chiếc xe rồ ga, giật
đùng đùng rồi lại lao ào ào trên lớp đá trơ sắc nhọn, mùi xăng bốc lên
khét lẹt. Giữa trời lạnh mà mồ hôi vã ra liên tục, chỉ cần lơ đễnh là có
thể tan xác dưới vực sâu. Anh Dậu kể mấy năm nay đường dễ đi hơn
nhiều, ôtô loại gầm cao có thể đến chùa nhưng chỉ vào những ngày nắng
ráo, trời mưa thì chỉ còn cách… khóc.
Đi mãi rồi cũng đến một thung lũng khá bằng phẳng. Để
xe lại đây, chưa nhìn thấy Am Ni tự đâu mà tôi đã cảm nhận được mùi
hương trầm lan tỏa khắp không gian. Chuông ngân từng đợt dài vang vọng
núi rừng. Bên kia ngọn đồi, mây mù vẫn lơ lửng xung quanh tán thông,
tán trúc. Linh tính mách bảo chùa Am Vãi chỉ đâu đó quanh đây.
Đi bộ chừng 50m chùa hiện ra trước mắt. Chốn thiền môn
thật lặng lẽ, tĩnh tại. Phía sau lớp sương mờ cạnh vườn đào non tơ mơn
mởn lộc biếc xuất hiện một ni cô thong dong thả bộ.
Thầy trụ trì Thích Trúc Thái Bình cho biết trên này
không có điện, đường sá xa xôi, đi lại khó khăn nên hiếm khi các thầy
xuống núi. Mọi sinh hoạt đều tự cung tự cấp. Các thầy tự trồng rau xanh
hoặc khi nào có phật tử lên chùa thì mang theo chút cơm nắm, muối vừng
để nhà chùa thọ chay.
| Viếng thăm hang Gạo |
| Thành tâm trước tháp mộ |
Cũng theo sư thầy Thái Bình, xưa kia ở đây hoang vu
lắm, quanh chùa toàn cỏ cây giăng kín. Năm 2010 thầy về trụ trì tại đây
và cho tôn tạo một số khu vực chùa thêm đẹp đẽ như hiện nay.
Thiên nhiên bao la khoáng đạt, không gian yên ả, tĩnh mịch là điều mà những ai đến Am Vãi đều cảm nhận được.
Lên đây tôi cũng được biết thêm những truyền tích đẫm
màu huyền bí. Đó là huyền thoại về hang Tiền, hang Gạo, là dấu chân
Phật, bàn cờ tiên, phía xa kia là câu chuyện cảm động về vũng Chị, vũng
Em, núi Hàm Rồng, giếng Cần…
Quan trọng hơn, tôi đã tìm được cho mình những giây
phút thật thư thái, yên bình. Được lắng nghe tiếng chuông chùa ngân dài
theo tiếng gió, tiếng ếch, nhái, côn trùng, chim muông hòa quyện cùng
núi rừng và hoa cỏ ngát hương…
|
Chùa Am Vãi được xây dựng từ thời Lý, nằm trong hệ
thống các chùa tháp theo sườn Tây Yên Tử. Tương truyền vào thời Trần
có sư nữ là công chúa nhà Trần tu hành ở đó nên mới có tên Am Vãi (Vãi
có nghĩa là nữ tu hành).
Ở đây có một hang tiền và một hang gạo, mỗi ngày hai
hang này chỉ chảy ra một lượng tiền và gạo đủ cho vị sư này dùng mà
không bao giờ chảy hơn. Một ngày, vị sư nọ có khách liền khơi cho hang
tiền và gạo chảy ra đủ hai người dùng. Từ đó tiền và gạo ở hai hang này
không bao giờ chảy ra nữa…
Dấu tích của chùa còn lại đến ngày nay là hai ngôi tháp
cổ bên trong có bài vị của một nhà sư thuộc thiền phái Trúc Lâm được
tấn phong Tỳ Kheo Như Liên hóa thân vào hàng Bồ Tát đã nhập cõi niết bàn
và một dấu chân Phật trên phiến đá khá lớn…
|
HỒNG NGOAN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét